Monday, 24 October 2016

Tái Ngộ Melbourne

Với Phúc có những việc ngỡ rằng phải lâu lắm mới có cơ hội thực hiện lại được, một trong những việc đó là trở lại thăm đất Úc. Vậy mà mình đã trở lại Melbourne lần thứ 3 sau một quyết định thật nhanh và thực hiện cũng khá gấp rút. Phúc đã đến thăm Melbourne vào ngày 6/10/2016 vừa qua, đặc biệt đợt này mình thăm Melbourne cùng với bà xã của mình – Chiêu Vương – đây là lần đầu tiên xuất ngoại của cô ấy. Có lẽ là lần đầu tiên nên Sứ quán Úc phải xem xét hơi kỹ nên đã làm mình và bà xã hơi hoang mang khi Sứ quán xét duyệt Visa của mình chỉ 4 ngày kể từ ngày nộp đơn và không đề cập gì đến trường hợp của bà xã mình, cho đến sau hơn một tuần mới được trả lời.

Cũng vì gấp, thời gian có hạn nên mình cũng không định báo cho ông thổ địa xứ Melbourne này là Phương, vì mình biết ở nước ngoài mọi người sống, làm việc có kế hoạch, cái gì cũng hẹn trước, nhưng cuối cùng mình cũng để lại tin nhắn cho Phương về chuyện mình sẽ sang Melbourne thăm con và cũng muốn thăm Phương. Rất may mắn ông bạn già đã hoan hỷ lên chương trình đón tiếp ngay.

Vẫn cẩn thận, chu đáo, Phương đã đến tận cửa khách sạn đón vợ chồng Phúc về nhà cho dù mình đã ngỏ ý sẽ đi train đến ga xe lửa gần nhà Phương để đỡ phải chạy xa. So sánh điều này với các bạn trẻ ngày nay có sự khác biệt, cụ thể: mình có một anh bạn trẻ học chung cao học cũng sẵn sàng chở mình đi chơi lên vùng núi Dandenong (gần như ngược hướng nhà Phương), theo một cách khác, anh bạn ấy hướng dẫn mình đi train đến station gần nhà anh ấy nhất để từ đó đón đi chơi gần hơn (mình thấy điều này hợp lý). Vậy đó, cũng cùng một sự nhiệt tình, nhưng với Phương thì còn có thêm một sự chu đáo đến từng chi tiết, sợ mình không quen đường xá, đi lạc thì thúi hẻo. Cảm ơn Phương nhé, anh em coi chừng khó theo cái sự cẩn thận đó của Phương.

Vẫn cái góc cũ trong phòng ăn
So với lần họp mặt Melbourne năm 2014, tại cái góc Măn–Giê–Photo, thay vị trí của Ngọc là bà xã mình được Thu – vợ Phương - mời ăn trưa, bữa ăn cũng nhiều món: chả giò, salad, xúc xích – ai chà cái  món xúc xích này của nhà Phương làm mình thèm đến bây giờ, cả nhà dừng sớm quá nên cái thằng háu ăn như mình phải stop cho dù muốn làm tới lắm đó. Cũng với số thành viên như năm 2014 nhưng cũng có chút khác biệt do thời gian đó là Quân và Mai – các con của Phương Thu – nay đã lớn hơn trước nhiều lắm, Quân đã vỡ giọng, cao hơn Bố, và trông rất đàn ông, bé Mai cũng đã lớn hơn nhiều nên bớt tung tăng hơn, vài năm nữa chắc còn khác nhiều nữa. Có sự không thay đổi của các cháu là sự lễ phép, khoanh tay cúi đầu chào khách. Nói về điều này mình nhận thấy rằng phải chăng trẻ con của các gia đình người Việt như Phương ở hải ngoại được dạy dỗ duy trì những giá trị truyền thống nhiều hơn ở Việt Nam hay không, chứ mình thấy trẻ con tại Việt Nam không còn chú trọng đến cung cách chào người lớn như con của Phương, chỉ đứng chào khách và hơi cúi đầu (có thể mình chủ quan chăng?).

Trước bữa ăn trưa này, Ngọc cũng có gọi điện thoại qua Viber hay cái gì đó (chất lượng hơi kém nên khó nghe), Ngọc đã tỏ ra tiếc vì không có mặt để chung vui. Âu cũng vì Phúc đi đột xuất lấy đâu cho Ngọc thời gian chuẩn bị; thông cảm nhé Ngọc và cám ơn Ngọc đã rất quan tâm đến chuyến đi này của mình.

Đi được nửa đường, còn 50 bậc thang nữa.
Kỳ này, do có bà xã mình nên ngoài bến tàu Williamstown, công viên gần nhà mà trước đây Ngọc và Phúc cũng đã tới…, Phương – Thu còn dẫn vợ chồng Phúc đi đến một ngọn đồi rất đẹp từ đó có thể phóng tầm mắt đến Melbourne CBD, để đến được đỉnh đồi phải bước lên one hundred steps – một trăm bậc thang, cũng vì thế mà ngọn đồi này cũng được gọi là One Hundred Steps. Trong lúc bước đi trên những bậc thang này mình phát hiện một con chim có màu xanh dương rất lạ, hỏi Phương thì được Phương giải thích ngay tên con chim đó là gì, con này là con trống còn con mái sẽ có màu cam. Sau đó Phương còn gửi cho mình một đường link nói về loài chim này. Khiếp! ông già này cũng nghiên cứu nhiều thiệt.

Superb Fairywren (male)
Khổ cho người thích cầm máy ảnh như ông Phương, bà xã mình là người cũng thích chụp ảnh, nên nhiếp ảnh gia Phương đã phải “bắn” hơn 200 shot ảnh mọi nơi mà ông Phương dắt tới, đúng là làm dâu trăm họ. Mình cũng có máy ảnh nhưng tay nghể còn non quá cho dù “súng ống” cũng loại kha khá, nhưng ông Phương Pro hơn nên được tin tưởng hơn. Thôi chịu khó đi nhé ông Phương, nhiều lúc mình muốn khùng vì cứ mỗi lần chụp xong phải cho view lại, không được, chưa xinh bắt chụp lại oải lắm.

The smile says it all
Thế rồi thời gian bên cạnh bạn bè chóng vánh qua đi, vợ chồng mình từ giã Thu và Phương để về lại khách sạn và lần nào cũng vậy, Phương cũng đều cũng có kẹo cho mình và kẹo cho bạn bè; kẹo gửi bạn bè với mục đích tạo điều kiện bạn bè gặp gỡ nhau, cái mà đối với Phương – Thu bên Úc là chuyện xa xỉ.

Đã lên đến đỉnh đồi
Sau ngày được Phương và Thu đón tiếp tại nhà mình còn ở lại Melbourne 1 tuần nữa để vợ mình ở bên thằng con trai, nấu ăn cho cháu ăn vài  món mà đã lâu cháu không được ăn và tâm sự với cháu nhiều điều mà ở xa qua điện thoại nhiều khi không chuyển tải hết được ý. Cũng vì lý do muốn dành thời gian nhiều bên con và Phương – Thu cũng phải đi làm nên mình không gặp lại Phương và Thu trước khi về Việt Nam, tuy vậy, Phương vẫn thường xuyên điện thoại hỏi thăm và còn nhắn tin chúc lên đường bình an trước lúc mình lên máy bay quay trở về.

Ý nghĩa của 100 bậc thang là để kỷ niệm 100 năm liên bang Úc được thành lập (1900-2001)
Lần này đến Melbourne mình thấy có một một vấn đề xã hội nổi lên mà mấy lần trước mình đến Melbourne không thấy đó là tình trạng rất nhiều người Homeless ngủ khắp nơi ở ngoài đường khu trung tâm Melbourne. Chuyện gì đã xảy ra đối với Melbourne – nơi được mệnh danh là nơi đáng sống nhất thế giới? Suy nghĩ mình thấy mình và bạn bè ai nấy cũng có việc làm ổn định, có nhà cửa đủ để có chỗ cho gia đình sinh sống là điều thật may mắn và nên hài lòng với những gì mình đang có, phải không các bạn?

Một chuyến đi thật thú vị cho mình và cả cho người lần đầu tiên xuất ngoại như bà xã mình, thời tiết thật đẹp, trời trong, mưa ít, không quá lạnh (chỉ có đôi lúc gió to đến nỗi muốn thổi bay người nặng 78kg như mình ra đường). Nếu mình đến trước một tuần (theo kế hoạch của mình là vậy) thì chắc chỉ bó gối ngồi nhà vì mưa to, gió lớn cả tuần, thậm chí nhân viên sân bay đình công.

Chuyến đi tốt đẹp hơn nữa vì có những người bạn nhiệt tình dẫn đi tham quan các nơi thật đẹp mà trước giờ chỉ nghe nhắc tới mà thôi. Các bạn lớp mình ơi, nếu có dịp thăm Melbourne Úc, hãy tới thăm gia đình Phương Thu nhé, để có dịp thấy ông Phương chạy “sút quần” để đón tiếp.
Cám ơn gia đình Phương Thu nhé.

Thân chào các bạn.

Sài Gòn ngày 24/10/2016
Phúc Còm

2 comments:

  1. Cám ơn Phúc có những nhận xét tốt đẹp về gia đình Phương. Tụi này rất vui khi được gặp lại Phúc và Vương. Mong lần tới sẽ được gặp mặt đông đủ cả nhà.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Sự thật là vậy mà có gì mà Phương phải cảm ơn về những nhận xét.

      HY vọng tour du lịch Altona beach - Willam Town luôn đắt khách.

      Delete