Tuesday, 1 December 2015

Ngày Giáng Sinh Đặc Biệt Của Bố Già Panov

"Lúc ta đói con cho ta thức ăn, khi ta khát con cho ta uống, ta là một người xa lạ và con lại đón chào ta..."

Đó là vào đêm Giáng Sinh, mặc dù chưa đến chiều mà đèn đóm đã được thắp sáng trong các cửa tiệm và các căn nhà tại một ngôi làng nhỏ ở Nga, đó là bởi vì ngày đông ngắn ngủi đã sắp tàn. Bọn trẻ con đã háo hức chạy nhảy trong nhà và bây giờ thì chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng cười nói thoát ra từ những mành cửa đã đóng kín.


Bố già Panov, người thợ đóng giày trong làng, bước ra khỏi cửa tiệm của ông để quan sát ở bên ngoài một lần cuối. Những âm thanh rộn ràng, ánh đèn sáng choang và thoang thoảng mùi thơm quyến rũ của các món ăn Giáng Sinh đã gợi cho ông nhớ lại những mùa Giáng Sinh trước đó, lúc mà vợ ông vẫn còn sống và mấy đứa con ông thì hãy còn nhỏ. Bây giờ thì họ đã đi hết cả rồi. Khuôn mặt thường khi vui vẻ với mấy nếp nhăn đàng sau gọng mắt kính bằng kim loại thì bây giờ trông mới buồn làm sao. Ông quay trở vào nhà với những bước đi vững vàng rồi kéo mấy tấm mành cửa lại và hâm nóng ấm cà phê trên cái lò than. Ông buông một tiếng thở dài rồi thả mình vào chiếc ghế bành.

Chẳng mấy khi bố già Panov chịu đọc sách, thế nhưng đêm nay ông lại lôi xuống quyển kinh Thánh to đùng và cũ kỹ của gia đình, chậm rãi dò ngón trỏ lên trên những hàng chữ, ông đọc lại câu chuyện Giáng Sinh. Ông đọc lại đoạn Mary và Joseph gặp nhau như thế nào, bị kiệt sức vì cuộc hành trình của họ đến Bethlehem, rồi không tìm được căn phòng trống nào ở quán trọ, đến nỗi Mary đành phải hạ sinh em bé trong cái chuồng bò.

"Ôi trời đất ơi!" bố già Panov thốt lên, "Nếu họ mà đến đây thì ta sẽ nhường ngay cái giường và giữ ấm đứa bé bằng cái tấm chăn bông của ta.

Đọc tiếp đến đoạn các nhà tiên tri đến gặp hài nhi Jesus và dâng tặng những món quà quí giá  thì khuôn mặt bố già Panov trở nên rầu rỉ. "Ta đâu có thứ gì ra hồn để mà dâng lên Chúa", ông nghĩ mà thấy tủi ở trong lòng.

Rồi khuôn mặt ông trở nên rạng rỡ hẳn lên. Ông đặt cuốn kinh thánh xuống rồi nhổm dậy vói tay lên cái giá cao kê trong căn phòng nhỏ. Ông lấy xuống một chiếc hộp nhỏ bám đầy bụi và mở nó ra. Ở bên trong chiếc hộp là một đôi giày nhỏ bé xinh xắn làm bằng da. Bố già Panov mỉm cười một cách hài lòng. Đúng rồi, đây là đôi giày tốt nhất mà ông đã làm ra từ trước đến giờ. "Ta phải cho đứa bé đôi giày kia", Ông tự nhủ như vậy trong lúc nhẹ nhàng đẩy đôi giày ra và ngồi xuống trở lại chỗ cũ.

Bây giờ thì ông bắt đầu cảm thấy mỏi mệt và càng đọc thì ông càng thấy buồn ngủ. Những hàng chữ như đang bắt đầu nhảy múa trước mắt khiến cho ông phải chợp mắt một lúc. Bố già Panov chìm ngay vào giấc ngủ say. Vừa ngủ là ông đi vào giấc mơ ngay. Ông mơ thấy có người nào đó ở trong phòng và ông nhận biết ra ngay, người đó chính là Chúa Jesus.   

"Này bố già Panov, con đã mong muốn được gặp ta" Chúa Jesus nói một cách từ tốn. "Thì hãy tìm ta vào ngày mai. Đó là ngày Giáng Sinh và ta sẽ đến với con. Nhưng hãy nhìn cho thật kỹ nhé, vì ta sẽ không nói cho con biết ta là ai đâu."

Lúc bố già Panov tỉnh giấc, những hồi chuông đang gióng giả ngân vang và tia sáng mỏng đã xuyên qua những tấm mành cửa. "Cầu ơn trên ban phước lành!" bố già Panov nói. "Hôm nay là ngày Giáng Sinh!"

Ông đứng dậy và vươn bên vai bị tê cứng. Khuôn mặt ông tràn đầy nỗi hân hoan khi ông nhớ lại giấc mơ hồi hôm. Đây mới thật là một Giáng Sinh rất là đặc biệt vì Chúa Jesus sẽ đến gặp ông. Ngài sẽ nhìn ra sao nhỉ? Ngài sẽ là một đứa bé nhỏ xíu như trong ngày Giáng Sinh đầu tiên? Hay Ngài sẽ là một người đàn ông trưởng thành, một người thợ mộc, hay một vị vua cao cả như là chính bản thân Ngài, con của Đức Chúa Trời? Ông nhất định là phải canh chừng cho cẩn thận nguyên cả ngày để nhận ra Chúa cho dù cho Ngài có đến với hình hài như thế nào đi nữa.

Bố già Panov pha một ấm cà phê đăc biệt dành cho buổi điểm tâm Giáng Sinh, rồi kéo mành cửa xuống và nhìn ra ngoài cửa sổ. Đường phố hãy còn vắng hoe, chưa có ai ra đường hết. Chẳng có một ai, chỉ trừ người phu quét đường. Người đó nhìn thật là lam lũ và bẩn thỉu hết sức, mà biết đâu chừng! Ai lại muốn phải đi làm lụng trong ngày Giáng Sinh và trong một buổi sáng lạnh lẽo và sương giá tê buốt như thế này chứ?

Bố già Panov mở cánh cửa tiệm, để cho một luồng gió lạnh tràn vào. "Vào đây!" ông vui vẻ gọi với qua bên kia đường. "Vào trong này và uống một chút cà phê cho đỡ lạnh cái đã!"

Người phu quét đường ngước nhìn lên, không tin nổi vào tai mình. Ông ta hớn hở đặt cây chổi xuống và bước vào bên trong căn phòng ấm cúng. Quần áo của ông ta bốc hơi nhè nhẹ bởi sức nóng của cái lò và vừa uống vừa ghì chặt cả hai bàn tay đỏ ửng quanh cái cốc ấm áp dễ chịu.

Bố già hài lòng nhìn người phu quét đường nhưng thỉnh thoảng lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ. Không đời nào ông lại để lọt mất vị khách đặc biệt được.

"Thế bác đang đợi ai hử?" sau cùng thì người phu quét đường cũng lên tiếng hỏi. Thế là bố già Panov kể lại giấc mơ của ông.  

"Ừ, tôi hy vọng là Ngài sẽ đến," người phu quét đường nói, "bác đã cho tôi một niềm vui Giáng Sinh mà tôi không bao giờ dám nghĩ là sẽ có được. Tôi thấy bác xứng đáng để được giấc mơ của bác trở thành sự thật đấy." và ông ấy mỉm cười môt cách chân thật.

Khi người phu quét đường đi rồi, bố già Panov chuẩn bị món soup bắp cải cho buổi ăn trưa, rồi lại đến cửa ngóng ra ngoài phố. Ông không thấy một ai cả. Thế nhưng ông đã lầm. Có người nào đó đang đi tới.

Cô gái bước đi thật chậm chạp và mệt mỏi và cứ phải vịn vào bức tường của mấy cửa tiệm và mấy căn nhà, hẳn là tình trạng đã như vậy từ lúc nào rồi trước khi ông phát hiện ra cô ấy. Cô gái trông có vẻ rất mỏi mệt và lại còn đang đeo theo bên mình một cái gì đó nữa. Khi cô gái đến gần thì ông có thể nhận ra đó là một đứa bé, quấn trong miếng giẻ mỏng. Nét âu lo trên khuôn mặt cô gái và vẻ đói lã trên khuôn mặt bé bỏng của đứa bé khiến cho bố già Panov phải mủi lòng. 

"Mấy cháu sao lại không vào trong này," ông cất tiếng gọi rồi bước ra ngoài để đón họ. "Cả hai đứa cần được hong lửa sưởi ấm và nghỉ ngơi."  

Người mẹ trẻ để mặc cho ông dìu vào trong nhà và đặt vào chiếc ghế bành êm ái. Cô gái trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm. 

"Ta sẽ hâm nóng một ít sữa cho cháu bé," bố già Panov nói, "Ta cũng đã từng có con - ta có thể cho nó uống sữa giúp con." Ông lấy sữa ra từ cái lò và cẩn thận cho đứa bé uống từ một chiếc muỗng và cùng một lúc sưởi ấm đôi bàn chân bé nhỏ của nó bên cái lò.

"Con bé cần có giày", người thợ đóng giày nói.

Nhưng cô gái trả lời, "Cháu không có tiền mua giày đâu. Cháu không có chồng để có thể chăm lo cho gia đình. Cháu định qua làng bên để tìm việc làm."

Bất chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu bố già Panov. Ông nhớ lại đôi giày nhỏ bé mà ông ngắm nghía hồi tối hôm qua. Thế nhưng ông đã định bụng là sẽ để dành nó cho Chúa Jesus mất rồi. Ông nhìn lại đôi chân nhỏ xíu lạnh cóng và nảy ra ngay một quyết định ở trong lòng.

"Cứ thử mang vào cho nó xem sao", ông nói và đưa đôi giày cho người mẹ. Đôi giày nhỏ xin xắn thật là vừa vặn. Cô gái mỉm cười hạnh phúc và em bé thì bập bẹ một cách thích thú.

"Ông thật là tốt với chúng cháu." cô gái nói rồi chuẩn bị để hai mẹ con lại lên đường. "Cầu mong ân phước Giáng Sinh sẽ đến với ông!".
 
Nhưng bố già Panov bắt đầu tự hỏi là liệu điều ước muốn đặc biệt của ông có trở thành sự thật. Hay là ông đã bỏ sót mất vị khách của ông rồi? Ông lo lắng nhìn ngang nhìn dọc ngoài đường phố. Có rất nhiều người ở ngoài kia nhưng ông đều biết mặt họ hết cả. Có mấy người hàng xóm đến viếng thăm họ hàng. Họ mỉm cười gật đầu chào và chúc ông Giáng Sinh vui vẻ. Còn mấy người hành khất thì bố già Panov vội vàng vào bên trong để múc soup nóng và kèm theo một khoanh bánh mì to tướng xong rồi lại lật đật trở ra ngay, phòng khi ông lại để lỡ mất vị khách lạ quan trọng kia.

Rồi thì hoàng hôn của mùa đông cũng buông nhanh. Khi bố già Panov trở vào bên trong thì đôi mắt cũng đã mỏi nhừ khiến ông không còn nhận ra những người qua đường được nữa. Bây giờ thì hầu hết bọn họ đã về và ở trong nhà cả rồi. Cuối cùng thì ông chậm chạp lê bước trở về căn phòng, kéo mấy tấm mành cửa lên và ngồi xuống chiếc ghế bành một cách mệt mỏi.

Vậy ra đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. Chúa Jesus đã chẳng hề đến.

Rồi ông nhận ra ngay là không chỉ có mỗi một mình ông đang hiện diện ở trong phòng.

Đây không phải là giấc mơ là bởi vì ông đang tỉnh táo cơ mà. Ban đầu thì hình như như ông thấy trước mắt mình là một hàng dài những người đã đến với ông trong ngày hôm nay. Ông nhìn thấy lại người phu quét đường, người mẹ trẻ và đứa bé và những người hành khất mà ông đã cho ăn. Họ thì thầm mỗi khi đi ngang qua ông: "Bộ ngươi không nhận ra ta sao hả bố già Panov?"

"Ai đó?" ông bối rối la lên.

Rồi một giọng nói khác trả lời ông. Đó chính là giọng nói trong giấc mơ của ông - giọng nói của Chúa Jesus.

"Lúc ta đói con cho ta ăn," Chúa nói. "Khi ta không có gì để che thân con cho ta áo quần. Chừng ta bị lạnh con sưởi ấm cho ta. Ta đến với con ngày hôm nay trong tất cả những người mà con đã giúp đỡ và đón chào đó."

Rồi tất cả trở nên im ắng tĩnh mịch. Chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ lớn. Một niềm an bình và hạnh phúc tràn đầy khắp căn phòng, ngập tràn trong trái tim của bố già Panov cho đến khi ông muốn bật dậy hát cười và nhảy múa trong nỗi niềm hạnh phúc.

"Cuối cùng thì ngài cũng đã đến!" đó là tất cả những gì mà ông đã thốt lên.


Giáng Sinh 2015

Dịch từ truyện ngắn "Papa Panov's Special Christmas" của nhà văn Leo Tolstoy
http://americanliterature.com/author/leo-tolstoy/short-story/papa-panovs-special-christmas

3 comments:

  1. Một câu chuyện rất hay. T. cũng vẫn thường xuyên vào check website cũa lớp mặc dù các bạn có vẻ thưa thớt rất nhiều, chúc các bạn một mùa giáng sinh vui tươi và hạnh phúc..

    ReplyDelete
  2. vô tình vào blog xem có gì mới là không thì thấy bài này. Hay lắm. Thời buổi hiện đại mọi người nhắn tin nhanh SMS chat liên lục địa nhanh như speed of light mà hình như 12A4 phe ta hơi còn e lệ nên tin tức không vào thông tin xa lộ. Rõ buồn quá! HTT USA

    ReplyDelete
  3. Chúc quý bạn hữu cùng gia đình Mùa Giáng Sinh An Lành và Năm Mới An Khang Thịnh Vượng như lòng hằng mong ước. HTT USA

    ReplyDelete