Monday, 8 December 2014

Cô Bé Piccola

Đã lâu lắm rồi, tại một miền đất đầy ánh mặt trời ở nước Pháp, có một cô bé con tên là Piccola. Cha cô bé mất khi cô chỉ mới là một đứa bé con, còn mẹ cô thì rất nghèo và phải làm lụng vất vã cả ngày ở ngoài đồng để kiếm miếng ăn. 

Cô bé Piccola không có búp bê và đồ chơi và thường phải bị đói và lạnh, thế nhưng cô bé không bao giờ buồn hoặc cảm thấy cô đơn. Nếu như không có bọn trẻ con để chơi cùng, hoặc là nếu như cô bé không có áo quần tươm tất và các thứ đồ chơi xinh đẹp, thì đến mùa hè lúc nào cũng luôn sẵn có lũ chim chóc trong rừng và những bông hoa ngoài đồng cỏ kia rồi. Cứ mỗi khi lũ chim cất tiếng hót thì mới hay làm sao, và những cánh hoa dại thì thật là rực rỡ và xinh xắn! Còn vào mùa đông khi mà mặt đất phủ đầy tuyết thì Piccola lại phụ giúp mẹ và đan những chiếc vớ len dài màu xanh. Còn lũ chim tuyết thì phải cho chúng ăn bằng mấy mẫu bánh mì vụn, nếu như cô bé có thể tìm được... và rồi lại đến Giáng Sinh.

Nhưng vào năm đó thì mẹ cô bé bị bệnh và không làm ra được đồng nào. Piccola phải làm việc cực nhọc suốt cả ngày và bán đi cả những chiếc vớ mà cô đan được, để mặc cho đôi chân trần bé nhỏ tái xanh đi vì cái lạnh. 

Khi sắp đến ngày Giáng Sinh cô bé mới nói với mẹ rằng: "Con không biết năm nay ông già Noel có cho con gì không nữa. Con không thể treo vớ của con bên lò sưởi, thế nhưng con sẽ để chiếc giày gỗ ở chỗ trước lò sưởi cho ông ấy. Con chắc là ông ấy sẽ không quên con đâu."
"Đừng có mà nghĩ đến chuyện đó, cưng của mẹ à", mẹ cô bé trả lời. "Mình phải lấy làm mừng lắm rồi nếu như có được đủ bánh mì để mà ăn."      

Nhưng Piccola thì không thể tin là ông thánh tốt bụng lại có thể quên cô bé được. Trong đêm giáng sinh cô bé sẽ đặt chiếc giày gỗ nhỏ ở phía trước chỗ lò sưởi và rồi sẽ đi ngủ và mơ thấy ông già Noel. Người mẹ đáng thương nhìn chiếc giày nhỏ mà nghĩ đến đứa con gái yêu dấu sẽ phải buồn biết bao nhiêu khi thấy chiếc giày trống không vào buổi sáng, và ước gì bà có chút gì đó, dù chỉ là một cái bánh nhỏ xíu, để làm món quà Giáng Sinh. Ở trong nhà thì thật là không còn gì cả ngoại trừ một vài đồng xu lẻ dành để mua bánh mì.

Khi bình minh ló dạng thì Piccola cũng thức dậy và chạy ngay đến chiếc giày của cô bé. 
Ông già Noel đã đến hồi hôm. Ông ấy đã không quên đứa trẻ nhỏ đã nghĩ đến ông với một niềm tin như vậy. Hãy thử xem ông ấy đã mang thứ gì đến cho cô bé. Nó nằm ngay ở trong chiếc giày gỗ, ngước nhìn cô bé với cặp mắt sáng của nó và kêu chim chíp một cách mãn nguyện khi cô bé vuốt ve những chiếc lông mềm mại của nó.


Một con chim én vì đói và lạnh nên nó đã bay theo ống khói để vào bên trong căn phòng và rúc vào chiếc giày để tìm hơi ấm.
Piccola nhảy múa vì mừng rỡ và áp chặt con chim én run rẩy vào ngực. Cô bé chạy đến bên giường mẹ. "Mẹ, nhìn này, nhìn!" cô bé hét toáng lên. "Một món quà Giáng Sinh, một món quà từ ông già Noel!". Và rồi cô bé lại tiếp tục nhảy múa trên đôi bàn chân trần.

Cô bé cho chim ăn và giữ ấm cho nó và chăm sóc cho nó thật cẩn thận suốt mùa đông. Cô bé dạy cho nó lấy những mẫu bánh mì vụn từ bàn tay và môi của cô và dạy cho nó đậu trên vai khi cô đang làm việc.

Đến mùa xuân thì cô bé mở cửa sổ để cho chim bay đi, nhưng nó chỉ ở quanh quẩn trong cánh rừng gần nhà suốt cả mùa hè và thường hay đến trước cửa nhà cô bé vào buổi sáng sớm để cất lên những điệu hót hay nhất.      

Nguyễn Tuấn Phương
(dịch từ truyện ngắn "Little Piccola" của nhà thơ Celia Thaxter)

No comments:

Post a comment