Wednesday, 18 June 2014

Về Vườn

Ở Úc bây giờ là đang vào mùa đông với những cơn gió rét kéo về như muốn cuốn phăng đi những chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại ở trên cành. Không biết có phải vì cái khung cảnh ảm đạm của mùa đông cũng làm cho con người cảm thấy bi quan hơn phần nào, hay là tại vì cái quyết định vừa mới đây của chính phủ cho tăng tuổi nghỉ hưu của quý ông lên đến 70 lại làm cho tôi đâm ra ngao ngán về cái thân phận con trâu kéo cày của mình.

Chắc đọc tới đây thì có bạn lại chặc lưỡi cho rằng cái lão già rỗi hơi này lại đang bày vẽ ra chuyện viễn vông gì nữa đây? Chuyện gì đến thì tự khắc nó đến. Cái chuyện to đùng ở ngay trước mắt là kiếm tiền đong gạo còn lo chưa xong chứ ở đó mà lo ba cái chuyện hưu với vượn ở tận đâu đâu. Thật ra thì các bạn trách như thế thì cũng phải nhưng vì tôi có cái tật hay lo xa cho nên dù cho có không muốn đi nữa thì cái ý nghĩ đó nó vẫn cứ lởn vởn ở trong đầu. Dẫu rằng cái viễn cảnh về vườn cũng phải còn 20 năm nữa mới đến nhưng thật ra thì nó cũng chẳng phải lâu la gì lắm như bạn tưởng đâu, cũng giống như hồi mới ngày nào còn mài đũng quần ở ghế nhà trường vậy mà bây giờ thì ai nấy cũng đã xấp xỉ 5 bó hết cả rồi. Đã vậy thêm một điều trớ trêu nữa là khi càng về già thì thời gian nó lại như càng trôi nhanh hơn gấp bội cũng tương tự như chiếc xe không thắng đang lao xuống dốc mỗi lúc càng một nhanh hơn vậy. Thử hỏi như thế thì làm sao cái thằng tôi lại không thể không nghĩ đến cái viễn cảnh không lấy gì làm tươi sáng cho lắm, khi mà suốt ngày phải quanh quẩn ở nhà để đuổi gà cho vợ được chứ?

Không phải là tôi lười biếng hoặc không thích công việc mình đang làm nhưng mỗi khi nghĩ đến lúc vừa mới về vườn chỉ được có vài ba năm thì đã phải lụp cụp chống gậy ngồi xe lăn hay là lại lăn ra chết quách đi rồi thì thử hỏi cuộc đời này còn gì là vui thú nữa? Đó là tôi đã cố tình rộng rãi lờ đi không tính tới cái khoảng thời gian bê tha nhậu nhẹt hút sách khi xưa chứ nếu không thì chẳng biết mình có thọ nổi tới lúc về hưu hay không nữa? Bạn thử nghỉ coi, đến khi đó thì mắt mủi lem nhem chân tay run rẩy phải ngồi xe lăn, nhiều khi muốn làm một công việc gì đó tưởng như thật là đơn giản như xỏ cây kim hay ra trước ngõ lấy tờ báo thì lại phải cậy nhờ đến con cháu hoặc mấy cô y tá trong nhà dưỡng lão giúp giùm thì quả thật là hết sức phiền toái. 

Thế nhưng nói như thế không có nghĩa là tuổi già chỉ toàn là những chuyện khổ sở không thôi vì mỗi giai đoạn trong đời thì cũng đều có cái thú đau thương của riêng nó. Chẳng hạn như khi còn trẻ thì cứ phải đầu tắt mặt tối lo đi làm kiếm tiền để chi tiêu trong gia đình. Ví dụ như vào những ngày đông rét mướt như vầy, có hôm muốn được nằm nướng trên giường thêm một chút xíu nữa nhưng lại vẫn cứ phải tung mền thức dậy để đi làm. Hoặc là có bữa phải chạy cong đít vịt đến nhà ga để kịp giờ đón xe tới chỗ làm. Cuộc sống lúc nào cũng tất bật với bao nhiêu là thứ phải lo toan... Trong tuần thì lo chuyện đi làm và đưa rước con cái đi học, đến cuối tuần tưởng được xả hơi chút đỉnh thì lại phải lo chuyện chợ búa, giặt giũ và dọn dẹp nhà cửa... Cứ như thế cuộc sống cứ luôn bận rộn quay cuồng như chong chóng, riết rồi trở thành thói quen từ hồi nào mà không hay, lúc nào cũng phải ngó chừng cái đồng hồ hoặc xem thử tấm lịch treo trên tường coi có bỏ sót việc gì cần phải làm trong ngày ghi ở trên đó hay không.

Thế nhưng đến khi về vườn thì cái chuyện cơm áo gạo tiền không còn là vấn đề cấp thiết như hồi trước nữa. Như ông bà mình thường nói "Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm". Nếu chi dùng tiện tặng thì lương hưu chắc cũng tạm đủ sống mà không chừng còn dư giả chút đỉnh để thỉnh thoảng hai vợ chồng già còn được đi thăm thú đó đây nữa là đàng khác. Còn con cái thì cũng đã trưởng thành và có cuộc sống riêng của tụi nó chứ không cần phải lo lắng từng ly từng tí như hồi còn nhỏ nữa. Còn nếu như có việc gì cần đi nữa thì cũng cứ thủng thỉnh mà làm, hôm nay làm chưa xong thì cứ để đó ngày mai làm tiếp chứ chẳng việc chi mà phải vội phải vàng. Hôm nào trời nắng đẹp thì ra vườn xới đất trồng cây, gặp bữa mưa gió thì cứ ở trong nhà đọc báo xem phim. Nếu như khi trước vợ chồng lo đi làm cả ngày đến chiều tối về nhà lại phải lo cơm nước tắm gội con cái. Đến tối lên giường thì lại lăn quay ra mà ngủ say như chết để hôm sau còn có sức mà đi cày tiếp, thì bây giờ vợ chồng già nhàn nhã ở nhà tha hồ hủ hỉ cả ngày, nghĩ cũng vui chán. Cuộc sống là một chuỗi ngày tiếp nối êm đềm hạnh phúc...

Tuy đây chỉ là chuyện phỏng đoán, còn thực hư ra sao thì hẳn phải chờ đến 20 năm nữa thì mới biết chắc được. Thế nhưng xem ra giữa hai cái việc là ngày hai buổi vác cày ra đồng hay là quanh quẩn ở xó bếp đuổi gà cho vợ, thì chưa chắc cái nào đã hơn cái nào. Thôi thì tới đâu hay tới đó. Cuộc đời sướng khổ, sống chết đều có phần số, trời cho bao nhiêu thì hưởng bấy nhiêu. Cứ việc "quẳng gánh lo đi mà vui sống" là thượng sách, chứ lo lắng làm gì cho nó mau... già phải không các bạn?

Nguyễn Tuấn Phương


2 comments:

  1. Chính phủ Úc chơi cũng độc quá chớ. Cho mấy ông, vốn thường thì đã không thọ bằng mấy bà rồi, về hưu ở cái tuổi "thất thập cổ lai hy" thì còn gì hưu với vượn cơ chứ. Ở Mỹ thì tuổi hưu thay đổi theo thế hệ. Càng về sau này thì càng về hưu trễ vì các cụ thế hệ cha anh sống lâu hơn nhờ khoa học, y tế, thông tin sống khỏe. Thôi thì nay người mai ta. Mình thì 67.5. Cũng đâu đó thôi.

    ReplyDelete
  2. Hôm nay tình cờ đọc một bài báo nói rằng dân Úc ngày càng sống lâu hơn và cũng càng... mập hơn. Vậy hổng lẽ càng mập thì lại càng sống dai hơn sao ta?

    ReplyDelete