Tuesday, 3 June 2014

CÓ NHỮNG NIỀM VUI...

Thuở xưa khi còn trẻ cứ ngỡ rằng muốn có những niềm vui là phải tụm năm tụm bảy ăn nhậu đờn ca hát xướng, những cuộc vui thường xuất phát trong các buổi họp mặt đông người cười đùa, những buổi dã ngoại, tiệc tùng...  Niềm vui thường gắn liền với cái định nghĩa là do tập hợp của một đám đông trong tâm trạng phấn kích chơi đùa không màng dân tình thế thái hết mình cười đùa ồn ào với nhau, hay ít nhất cũng phải có từ hai người với nhau trở lên, ít nhất cũng phải có màn café, ăn nhậu, đấu láo... Thuở đi học niềm vui đem lại từ bạn bè đùa giỡn trong lớp học, trong sân trường, ngoài phố chợ... Nhiều khi ngồi liếc qua liếc lại tự hiểu ý nhau cũng phá lên cười, giờ ra chơi tụm năm tụm bảy chọc ghẹo lẫn nhau, bàn tán chuyện người này chuyện người khác cũng thành một trò đùa, về nhà cũng hẹn nhau trong các quán cóc, trong hồ bơi, tụ điểm ăn nhậu nào đó để kéo dài cuộc vui...


“Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn tới chọn lui... mất hết một ngày” đó là quãng thời gian hồn nhiên vô tư lự nhất, bạn bè xúm xa xúm xít chung quanh, gia đình lúc nào cũng có người  ra vô để ngóng một câu chuyện này, bàn một đề tài khác. Hình như ít ai có cái cảm giác bị cô đơn lạc lỏng bao gìơ, nhìn đàng trước có hàng xóm, liếc bên cạnh có gia đình anh chị em, bên trái bên phải có bè bạn...

Chia tay với trường học, đối diện với trường đời, mới biết “đời  không như là mơ” không còn đâu cảnh tụm bảy tụm ba, không còn mấy đứa bạn hồn nhiên thuở nào, không còn cảnh ngồi lê la từ quán này tiệm kia nói cười ngặt nghẻo, đói bụng tan hàng về nhà cơm canh có sẵn... Va chạm với cuộc sống mới nhận ra khó tìm mấy đứa tri âm chia ngọt sẻ bùi, sẳn sàng ngồi hàng gìơ lắng nghe những lời ta thán tâm sự... Đối diện với thực tế, tự nhiên biết nhận ra  mình cần phải rút lại trong cái võ bọc của riêng bản thân mình, biết lúc nào bước ra để phô trương vóc dáng, biết lúc nào rút vào để vun đắp cho cái thế giới riêng của bản thân.


Người  ta bảo “con người có tuổi sẻ biết chựng lại” đúng thật, từ suy nghĩ đến hành động, thích mơ màng nhớ lại chuyện ngày xưa, luyến tiếc với  kỷ niệm, tơ tưởng đến dĩ vãng... và nhất là thèm trở lại cái cảm giác, khung cảnh, mùi vị của cái thuở ngày trước… Bây gìơ, đến giờ này mới nhận ra “Niềm vui không cần phải là tụ họp, ồn ào, tiệc tùng của nhiều người với nhau”. Thỉnh thoảng một mình ngồi nhớ lại vài đứa bạn xưa, những câu nói, dăm ba kỷ niệm... cười một mình cũng cảm nhận được những niềm vui... lắng nghe lại bản nhạc xưa, xem lại một cuốn phim thuở trước cũng làm lâng lâng tư tưởng. “Niềm vui xuất phát từ hạnh phúc, mà hạnh phúc tức là khi ta cảm thấy hài lòng với những gì đang có”. Gia đình vợ con đề huề vui vẻ , hoà thuận ấm êm. Những cảnh tượng chung quanh tưởng như đơn giản bình thường như cảnh mấy đứa nhỏ đạp xe chơi đùa trong sân, mỗi buổi sáng dắt con ra trưóc ngõ đợi school bus, phụ con cột lại sợi dây giầy, tự tay mình ném từng qủa bóng cho con tập, cảnh tượng xum họp của một gia đình  trong buổi cơm chiều: con cái cha mẹ xúm xít quanh bàn ăn đua nhau kể chuyện trong trường, nơi sở làm... Đó mới là thật thụ của một niềm vui thiêng liêng, quí giá, một niềm vui đúng nghĩa nhất... Một niềm vui mà nó không bao giờ biết tự tìm đến, phải do chính ta vun trồng, gầy dựng cho đến lúc thành quả thì mới nhận thấy được hết giá trị, sự ngọt ngào và quyến rũ của nó...

LÊ BÁ TÀI, Virginia  June 02, 2014

2 comments:

  1. Cái này thì phải đồng ý cả bốn vó với Tài.

    ReplyDelete
  2. Đứng về phương diện tâm lý thì ta sẽ thấy niềm vui đến từ những người quanh ta ... ở gần nhất. Thuở đi học, từ mẫu giáo đến lớp 12, ngày nào cũng phải ngồi cạnh nhau đến 5-6 tiếng, không thân, không vui sao được ... nhưng nếu sau này xa cách nhau vì ... học khác lớp thì lại không còn thân, còn vui như trước, huống chi sau này ra đời, lâu lắm mới gặp nhau được. Kiểu học chung với nhau sát rạt chục năm trời này không có ở cấp trung học ở Mỹ, nên tui không hiểu là học sinh ở Mỹ có được sự thân thiết như kiểu ở VN không, chắc cũng có nhưng ... chắc theo kiểu khác. Ngoài ra, xem phim tui mới biết tới hiện tượng Stockholm syndrome, về sự kề cận nhau miết nên kẻ bắt cóc lẫn nạn nhân đều có sự đồng cảm với nhau. Nói tóm lại, VN có câu ... lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy .... thật đúng về mặt tình cảm .... lẫn thực tế.

    ReplyDelete