Sunday, 1 December 2013

Buổi Sáng Ngày Giáng Sinh

Hắn bất chợt bừng tỉnh giấc. Đó là vào lúc bốn giờ sáng, cái giờ mà Cha hắn luôn đánh thức hắn dậy để phụ giúp ông trong công việc vắt sữa. Thật là lạ lùng làm sao khi mà những thói quen từ hồi trẻ lại cứ mãi đeo bám theo hắn. Đã năm mươi năm qua, tuy là Cha của hắn qua đời được ba mươi năm rồi thế mà hắn vẫn cứ thức giấc vào lúc bốn giờ sáng. Hắn đã tập để quên đi cái thói quen đó và tiếp tục ngủ, thế nhưng vì sáng hôm nay là ngày Giáng Sinh nên hắn đã không làm như vậy.

Sao đêm nay hắn lại cảm thấy hết sức tỉnh táo? Hắn hồi tưởng về quá khứ, điều mà ngày nay hắn làm một cách hết sức dễ dàng. Khi đó hắn 15 tuổi và vẫn còn ở trong trang trại với Cha hắn. Hắn thương Cha của hắn. Hắn nào có biết điều đó cho đến một hôm, lúc chỉ còn vài ngày nữa là đến Giáng Sinh, hắn mới nghe loáng thoáng câu chuyện Cha hắn nói với Mẹ hắn. 

"Mary à, tôi thật là ghét khi phải đánh thức thằng Rob dậy vào buổi sáng. Nó đang ở tuổi đang lớn và cần phải được ngủ. Giá mà bà có thể thấy nó ngủ ra sao khi tôi vào đánh thức nó dậy! Ước gì tôi có thể tự làm lấy hết một mình."
"Ờ, ông không thể tự làm được đâu Adam."
Mẹ hắn nói một cách dứt khoát.
"Vả lại, nó có còn là đứa trẻ con nữa đâu. Đã đến lúc nó phải trưởng thành chứ."
"Ừ", Cha hắn nói chậm rãi. "Nhưng mà tôi vẫn ghét khi phải đánh thức nó dậy."

Khi hắn nghe những lời nói đó, hắn tự nhủ trong lòng: Cha hắn thương hắn! Hắn chưa hề nghĩ về điều đó bao giờ, cứ tưởng tình ruột thịt là chuyện hiển nhiên. Ngay cả Cha lẫn Mẹ của hắn cũng chẳng bao giờ nói đến chuyện thương yêu lũ con - họ đâu có thời giờ cho những chuyện như vậy. Lúc nào họ cũng phải đầu tắt mặt tối với công việc đồng áng.

Bây giờ thì hắn biết là Cha thương hắn, dứt khoát là sẽ không còn chuyện nằm nướng vào buổi sáng để đợi đến khi bị gọi thì mới chịu dậy. Hắn tự thức dậy kể từ đó, loạng choạng mắt nhắm mắt mở trong cơn ngáy ngủ, mặc vào bộ quần áo, mà mắt vẫn còn nhắm nghiền, thế nhưng hắn đã thức dậy.

Thế rồi vào đêm Giáng Sinh lúc hắn 15 tuổi, hắn nằm thêm vài phút nghĩ ngợi về ngày hôm sau. Gia đình hắn nghèo, thứ hấp dẫn nhất là món gà Tây cây nhà lá vườn và món bánh nhân thịt xay mà Mẹ hắn làm. Mấy cô gái trong nhà thì cắt may mấy món quà tặng hắn còn Cha Mẹ hắn thì luôn mua cho hắn món gì đó cần thiết, có thể không chỉ là cái áo ấm mà còn là những thứ khác nữa như quyển sách chẳng hạn. Riêng hắn thì cũng dành dụm để mua tặng mỗi người một món gì đó.

Đến kỳ Giáng Sinh lúc hắn 15 tuổi, hắn ao ước có một món quà gì hay ho hơn để tặng cho Cha. Như thường lệ, hắn đến cửa tiệm mười-xu và mua một chiếc cà vạt. Nó coi cũng được cho đến khi hắn cân nhắc lại vào đêm Giáng Sinh. Hắn ngước nhìn những ngôi sao chiếu sáng qua khung cửa sổ trên trần nhà.

"Cha ơi," có lần hắn đặt câu hỏi khi hắn còn là thằng bé con, "Trại gia súc là gì hả Cha?"
"Thì nó chỉ là cái chuồng," Cha hắn trả lời, "cũng giống như ở nhà mình vậy."

Chúa Jesus đã được sinh ra trong một cái chuồng và rồi đám trẻ mục đồng đã đến đó...

Suy nghĩ đó chợt lóe lên trong hắn như một tia chớp. Sao hắn cũng không tặng Cha hắn một món quà đặc biệt, ở ngay ngoài cái chuồng kia? Hắn có thể thức dậy sớm, sớm hơn cả 4 giờ sáng và rồi hắn sẽ lẻn vào trong chuồng và hoàn tất mọi công việc vắt sữa. Hắn sẽ làm công việc đó một mình, vắt sữa và dọn dẹp, và rồi khi Cha hắn đi vào để bắt đầu vắt sữa thì ông ấy sẽ thấy là mọi việc đều đã được làm xong xuôi đâu vào đấy. Ông ấy hẳn là sẽ biết ra ai đã làm việc ấy. Hắn bật cười một mình trong lúc vẫn còn đang ngắm nghía những vì sao. Đó là điều mà hắn sẽ làm và hắn nhất định sẽ không để cho bị ngủ quên.

Hắn đã phải thức dậy có đến hai chục lần, cứ mỗi lần thì lại bật lên một que diêm để xem giờ từ chiếc đồng hồ cũ kỹ của hắn - nửa đêm, một giờ rưỡi, rồi hai giờ... Đến ba giờ kém mười lăm thì hắn thức dậy và mặc quần áo. Hắn rón rén xuống cầu thang, cẩn thận tránh mấy miếng ván kẻo kẹt và đi ra bên ngoài. Mấy con bò nhìn hắn, vừa ngáy ngủ và ngạc nhiên. Giờ đó cũng là quá sớm đối với chúng. Hắn chưa bao giờ tự vắt sữa một mình trước đó, nhưng chuyện đó cũng dễ dàng thôi. Hắn nghĩ đến sự ngạc nhiên của Cha hắn. Thể nào thì Cha hắn cũng vào và gọi hắn, nói rằng ông ấy sẽ bắt đầu công việc trong lúc hắn còn đang mặc quần áo. Ông ấy đến chuồng, mở cửa ra, xong rồi lấy hai cái thùng đựng sữa to và trống rỗng. Nhưng mà mấy cái thùng đựng sữa đâu có còn trống không nằm ở đó, mà nó đã đầy ấp và đang nằm ở trong nhà kho.

"Cái gì -," hắn có thể nghe thấy tiếng Cha hắn thốt lên.

Hắn mỉm cười và vắt sửa một cách đều đặn, hai dòng sữa tuôn mạnh vào xô, xủi bọt và tỏa ngát hương thơm.

Công việc diễn ra dễ dàng hơn là hắn đã từng làm trước đó. Lần vắt sữa này không phải là một công việc thường lệ. Nó có ý nghĩa khác là một món quà tặng cho Cha, người thương yêu hắn. Hắn hoàn tất công việc, hai thùng sữa đã đầy, hắn đậy nó lại và cẩn thận đóng cánh cửa nhà kho, cài then lại đàng hoàng.

Trở về lại phòng thì hắn chỉ còn một phút để kip cởi đồ ra trong bóng tối và nhảy vào giường bởi hắn nghe tiếng Cha hắn đã thức dậy. Hắn trùm chiếc mền qua khỏi đầu để che giấu đi hơi thở dồn dập. Cánh cửa phòng mở ra.

"Rob ơi!" Cha hắn gọi. "Mình phải dậy đi con, cho dù hôm nay có là ngày Giáng Sinh đi nữa."

"Ơ-dạ," hắn nói giọng ngáy ngủ.
 
Cánh cửa phòng đóng lại rồi mà hắn vẫn còn nằm yên, cười khoái trá trong bụng. Chỉ một vài phút nữa thôi là Cha hắn sẽ biết hết mọi chuyện. Trái tim hắn đập rộn ràng như muốn văng ra khỏi cơ thể.

Những giây phút cứ trôi qua như bất tận - mười, mười lăm... hắn không biết là đã bao nhiêu phút rồi và hắn lại nghe thấy tiếng bước chân của Cha hắn. Cánh cửa phòng bật mở và hắn nằm im.

"Rob à!"

"Dạ, thưa Cha..."

Cha hắn đang cười, một giọng cười nghe nấc nghẹn lạ lùng.

"Con tưởng là lừa được Cha hả? Cha hắn đứng bên cạnh giường của hắn, rờ rẫm tìm hắn và kéo phăng đi chiếc mền.

"Đó là cho Giáng Sinh đó Cha!"

Hắn ôm ghì lấy Cha. Hắn cảm nhận được đôi tay của Cha vòng qua người hắn. Lúc đó hãy còn tối và họ không thể nhìn thấy mặt của nhau. 

"Con ơi, Cha thật cám ơn con. Chưa có ai từng làm một việc hay như vậy..."

"Ồ, Cha ơi, con muốn Cha biết rằng... con muốn là một đứa con ngoan!" Những lời nói của hắn cứ tự nó tuôn ra. Hắn không biết phải nói điều gì. Trái tim đầy ấp tình thương của hắn như muốn vỡ tung.

Hắn thức dậy và mặc lại quần áo xong rồi họ cùng xuống chỗ cây thông Giáng Sinh. Ôi thật là một Giáng Sinh tuyệt vời, tim hắn như lại muốn vỡ tung lần nữa vì mắc cỡ và hãnh diện khi Cha hắn kể lại cho Mẹ hắn và mấy đứa nhỏ nghe là chính hắn, Rob, đã tự làm lấy tất cả công việc một mình.

"Đó là món quà quý nhất mà Cha từng có được, và chừng nào Cha con sống thì cứ vào mỗi buổi sáng ngày Giáng Sinh thì Cha lại nhớ đến nó con à."

Họ cùng nhớ chuyện đó, và rồi bây giờ khi Cha hắn đã mất đi thì hắn nhớ chuyện đó một mình: cái ân phước của buổi hừng đông ngày Giáng Sinh đó, cô đơn một mình với lũ bò ở trong chuồng, hắn đã làm ra món quà tình thương đầu tiên của hắn.

Mùa Giáng Sinh này hắn muốn viết một tấm thiệp cho vợ hắn và nói rằng hắn thương yêu vợ biết là chừng nào, đã lâu rồi kể từ khi hắn nói với vợ điều này, mặc dù hắn yêu cô ta một cách rất đặc biệt, còn nhiều hơn cả khi họ còn trẻ. Hắn thật may mắn khi cô ấy yêu hắn. À, thì ra đó là niềm hạnh phúc thật sự của cuộc sống, cái khả năng để yêu thương. Tình yêu thương đã và vẫn đang còn tồn tại ở trong hắn.

Tình yêu thương đến với hắn một cách bất ngờ và vẫn đang còn hiện hữu bởi vì nó đã nảy sinh từ trong tâm hồn khi hắn nhận biết được tình thương của Cha. Như vậy đó: Tình thương lại đánh thức tình thương. Và để rồi hắn có thể cho đi cho lại món quà đó. Sáng hôm nay, buổi sáng ngày Giáng Sinh đầy ân phước, hắn sẽ tặng món quà đó cho người vợ yêu dấu của hắn. Hắn có thể viết nó xuống trong một lá thư để cô ấy đọc và lưu giữ lại mãi mãi. Hắn đến bàn viết và bắt đầu lá thư yêu thương cho vợ hắn: Vợ yêu dấu của anh...

Thật là một Giáng Sinh hạnh phúc!

Nguyễn Tuấn Phương

(dịch từ truyện ngắn Christmas Day in the Morning của nhà văn Pearl Sydenstricker Buck)

1 comment:

  1. Mẫu truyện rất hay và cảm động, cám ơn Phương đã share với bạn bè vào dịp giáng sinh này.
    MERRY CHRISMAX!

    ReplyDelete