Friday, 22 November 2013

Phù Tang Ký Sự

Các bạn thân mến của Ngọc gầy , một lần nữa bản chất chậm lụt của Ngọc gầy lại thể hiện một cách rõ ràng mà N không thể thay đổi được , âu cũng là 1 cách để các bạn trông ngóng rồi cuối cùng thì phán rằng: tưởng gì cũng chán phèo . Thế nhưng N không ngại chuyện này vì mình vốn dĩ cũng tẻ ngắt nên cứ từ từ đủng đỉnh, vì tài năng giới hạn mong các bạn thông cảm hahahaha... mào đầu dữ quá phải không ạ?

Tôi vốn có nốt ruồi ở lòng bàn chân nên trời đã định số phải đi nhiều nên dựa vào đó mà năm nào tôi cũng phải cố gắng plan cho mình 1 chương trình du hí đó đây . Đi đâu cũng được miễn là ra khỏi nhà là tôi tươi tỉnh phơi phới , bịnh gì cũng qua , buồn gì cũng hết . Cuộc đời tôi có chút may mắn từ sau khi rời khỏi VN tôi có dịp đi nhiều nơi , mỗi nơi có những điều thú vị khác nhau , lần này do có đứa cháu trai đi làm ở Korea, mà nó lại mang cả gia đình sang Korea sống gần 2 năm (đây là gia đình cháu tôi mà khi Vân Khanh và Mark sang chơi dã cùng đi chung). Vì vốn là con một của Chị tôi nên xa vắng mấy đứa cháu thì làm sao chịu nổi? Thế là Chị tôi rủ chúng tôi nhân dịp đi holiday thì sang thăm các cháu luôn . Vì thấy đề nghị hợp lý và chính đáng nên tôi còn do dự chi nữa chứ? Nhờ thế tôi mới xúc được Đại Lão Không Thích nhà tôi đi cùng . Đi Korea mà  không ghé thăm 2 nước láng giềng Japan và Taiwan thì quả là phí phạm quá , thế nên chúng tôi nhân tiện đi cả 3 nơi và trạm ghé đầu tiên là Japan.

Sau thời gian chờ đợi cuối cùng thì cũng đến ngày khởi hành . Vì không có chuyến bay thẳng đến Nhật nên chúng tôi phải chuyển chuyến bay ở Malaysia hết gần cả ngày mới tới được xứ thờ thần Mặt trời , và dù đã khuya nhưng người bạn của anh rể tôi vẫn ra đón và chở mọi người đi ăn đêm . Anh nói đây là quán ăn rất thuần tuý Nhật bổn và kêu giùm chúng tôi mỗi người 1 tô mì , người đầu bếp nấu mì nấu ngay trước mắt chúng tôi , khói bốc nghi ngút . Trông những người xung quanh ăn húp xùm xụp mà tôi thấy như đói càng thêm đói . Khi mì được bưng ra thì người ta chỉ cho tôi thêm  chút sốt này bỏ tí tương kia rồi bắt đầu thưởng thức . Ôi tô mì trông qúa là hấp dẫn . Chúng tôi bắt đầu thưởng thức nhưng khi vừa húp muỗng soup đầu tiên thì chúng tôi tám mắt bỗng dưng không hẹn mà cùng nhìn nhau như tự hỏi người Nhật ăn mặn đến thế này sao? Ối giòi ơi người nào đang cao máu ăn xong tô mì chỉ có nước bức gân máu mất thôi . Lẳng lặng vì không muốn bạn anh tôi buồn nên chúng tôi cùng gồng mình cố ăn cho hết . Người nọ hỏi người kia có muốn ăn thêm thì sẻ  cho nửa tô mà ai cũng cười thoái thác . Sau màn tiếp đãi đặc biệt này thì chúng tôi cũng về được khách sạn để thân thể vốn không còn trẻ trung gì được nghỉ ngơi sau 1 ngày đường .


Sáng thứ Sáu 23/8/2013 bạn anh tôi đã đến đón từ lúc 10 giờ sáng để bắt đầu đưa chúng tôi đi tham quan Tokyo . Đầu tiên là đi Cung diện Hoàng Gia (Imperial Palace) . Khu đất Hoàng Cung rộng hơn 7 cây số vuông chia làm 2 phần: Cung diện chánh và tư dinh Hoàng Gia . Hoàng Cung được bao bọc bởi hào sâu , thời đệ nhị thế chiến cũng bị thiêu hủy nặng nề mới được xây cất lại và hoàn thành năm 1968 . Trong khu vực này có một chiếc cầu tuy nhỏ nhưng rất nổi tiếng , đó là biểu tượng của Tokyo , biểu tượng của Hoàng Cung . Đó là chiếc cầu Nijubashi dẫn tới Cung điện , dân Nhật chỉ được qua cầu này 2 lần trong năm , đó là ngày đầu năm và ngày sinh nhật Vua . Lúc đó gia đình Hoàng Gia sẽ đứng trên balcony để vẫy chào dân chúng . Ai đã đi Nhật mà bỏ qua hình ảnh chiếc cầu này là coi như chưa đi Nhật , may mà tôi cũng bon chen chụp được tấm hình với chiếc cầu nổi tiếng này .


Từ Hoàng Cung đến khu mua sắm Ginza không xa. Ginza sang trọng và đắt đỏ nhất củaTokyo vì bán toàn hàng hiệu nổi tiếng trên thế giới , nên chúng tôi chỉ đi phớt qua cho biết phố Ginza chứ không dám rờ  1 thứ gì sợ bị phỏng tay . Sau đó chúng tôi được đưa đến Yasukuni Shrine, đền này được thàng lập từ thời đại Minh Trị Thiên Hoàng 1869 . Đền này được thành lập để tưởng nhớ và tôn vinh những thành tích cuả những người đã dâng hiến cuộc sống quí giá của họ cho đất nước . Hiện nay có hơn 2,466,000 vị được tôn vinh trong đền này . Tuy nhiên nơi này cũng là nơi gây ra nhiều tranh cãi chính trị , các cuộc biểu tình phản đối khi có khách nước ngoài đến làm lễ tưởng niệm .


Xong đền Yasukuni rồi thì ba chân bốn cẳng đến khu triển lãm máy bay chiến đấu Kamikaze từ thời đệ nhị thế chiến . Đến đây lại làm tôi nhớ đến film Pearl Harbor vì tại đây có trưng những hình ảnh các phi công Nhật gan dạ dũng cảm một đi không trở lại . Sau bữa ăn trưa lần này ăn trong shoping nên không có sự cố gì mà rất ngon miệng . Chúng tôi đươc đưa đến Aqua City ODAIBA . Đây là 1 thành phố lớn của Tokyo có những điểm đặc biệt như Rainbow Bridge , trên cầu có xe điện không người lái , có tượng Nữ thần Tự Do được nước Pháp tặng , có view của Tokyo Skyline... nên thành phố này ban ngày đã đẹp mà ban đêm lại càng lộng lẫy hơn vì ánh đèn màu (vì vậy mà ban đêm chúng tôi lại được đưa đến lần nữa dể chiêm ngắm Tokyo by night thật tuyệt vời).






Sau  khi tạm biệt Nữ Thần Tự Do , xe ngừng lại cho mọi người nhìn thấy Fuji TV . Rất tiếc là không đủ thì giờ để lên xem film 3D , 4D hiện đại của Nhật. Đến 3 giờ chiều , chúng tôi đi tới Tokyo Tower , biểu tượng của Japan . Tháp cao 333m , cao hơn ngọn Eiffel của Paris 13m . Lên đến độ cao 150m trong nhà kính 360 độ chúng tôi nhìn thấy toàn bộ thủ đô Tokyo . Lên cao 250m thì nhìn thấy Tokyo dưới chân mình với những toà nhà và xe cộ như những đồ chơi bé tí . Ở đây có một nơi người ta trưng bày trứng đà điểu , tôi phải trả 100 yen để được rờ thử , rất nhiều tầng trong lòng tháp rộn ràng âm thanh và ánh sáng quyến rũ nhưng chúng tôi không có thì giờ để đi xem cho hết , rõ khổ...


Tokyo Tower, Japan
Eiffel Tower, Paris
Tà tà bóng ngả về tây , xe vội vàng đưa đến điểm cuối cùng trong ngày , Chùa Asakusa . Đường vào Chùa rất vui , 2 bên đường đầy cửa hàng như chợ Saigon , nào quần áo giày dép hàng ăn đồ lưu niệm , đèn đóm rực rỡ người rao hàng ơi ới rất vui tai và đẹp mắt . Khi vào Chùa nghe sự tích truyền rằng vào năm 628 khi đáng cá , 2 anh em nhà Hinokuma đã luới được 1 tượng Phật Quan Âm cao 5,5m , họ gỡ lưới thả tượng Phật xuống dòng sông rồi chèo đi nơi khác đáng cá , nhưng một lúc sau lại lưới được tượng Phật lần nữa, nhận ra sự linh thiêng này nên họ đã đem tượng về làng và lập 1 ngôi đền nhỏ để dân làng có thể đến cầu viếng . Từ đó Chùa được xây cất lớn dần , tuy bị phá hủy nhiều lần do thiên tai , chiến tranh nhưng tượng Phật vẫn tồn tại . Ngày nay chùa đã được xây dựng lại hoàn hảo và cũng trở thành biểu tượng của thủ đô Tokyo .



Thế là 1 ngày ở Tokyo trôi qua vun vút. Thứ Bảy , Chủ nhật 24-25/8/2013Chúng tôi ra ga xe điện thật sớm . Hệ thống xe điện chằng chịt như mạng nhện , nhìn chẳng biết đâu mà đi nhưng nếu bạn hỏi thì sẽ được nhân viên hoặc bất cứ người dân nào sẽ chỉ cho bạn rất cặn kẽ , thậm chí họ sẽ dắt tay bạn đến tận nơi tận chỗ , kiên nhẫn giải thích sẽ đi đến ga nào cổng số mấy , xuống hướng nào đổi xe nào... bạn không thể nào lạc được , rất hay và rất đáng phục .


Hôm nay chúng tôi theo Anh Chị và cả đứa cháu trai cũng vừa bay qua Nhật từ Korea đi Tateyama . Cách đây 30 năm , Anh Chị tôi khi đến Nhật đã làm ở tiệm bánh mì ở đây . Ông chủ cũ đã qua đời , nay để lại cho con trai quán xuyến cửa tiệm bánh mì , ông ta cũng trạc tuổi anh rể tôi . Dĩ nhiên là họ quen nhau và vẫn giữ liên kạc với nhau kể từ đó cho đến khi Anh Chị tôi dọn sang xứ sở Kangaroo này . Họ gặp lại nhau cũng sau 30 năm như trong số chúng ta cũng gặp lại sau 30 năm nên không tả các  bạn cũng hình dung sự vui mừng khôn xiết . Kể cả chúng tôi cũng được đón tiếp rất nồng hậu . Họ đưa chúng tôi đi vài nơi xưa cũ để Anh Chị và Cháu tôi ôn lại những kỷ niệm xưa... Sau bữa ăn chiều chúng tôi trở về khách sạn ở Tokyo . Chủ Nhật chúng tôi lại cùng nhau đi đến 1 nhà thờ mà ngày xưa gia đình anh Chị tôi đã được các Cha giúp đỡ rất nhiều , từ học tiếng Nhật đến tìm công việc cho Anh Chị tôi .

Thứ Hai 26/8/2013 . Lúc 10 giờ sáng là chúng tôi đã bắt đầu rời khách sạn đi Akihabara , nơi bán đồ điện nổi tiếng của Nhật . Hàng hàng lớp lớp không thiếu một thứ gì khiến mình như rơi vào lò bát quái , chẳng biết phải xem thứ gì mua thứ gì nữa giời ạ . Tại đây 2 chị em tôi mỗi người rước 1 nồi cơm điện có rất nhiều functions , dĩ nhiên là để nấu cơm nhưng còn có thể nấu cháo , sushi , làm cake , hấp dimsim... Chỉ có điều là phải rê lê thê từ nơi này sang nơi khác làm các ông càm ràm ca cẩm , rõ chán đàn bà !


Đến 12 giờ trưa , đi ăn tại ga xe điện là rẻ nhất , các nhà ga đều có rất nhiều tiệm ăn tha hồ chọn . Trên hàng giời dưới hàng sushi , và đặc biệt là sashimi , món cá sống thật tươi (chỉ có thực bất chi kỳ vị mới không biết thưởng thức các món này như bác Phương đã đề cập trong phần comment bài Cá Nước ) . Ăn với wasabi , tha hồ ăn , giá cả cũng tương đối , riêng trái cây là khá đắt , mặc dù họ bảo đang mùa hè giá đã nới hơn . Tôi ăn quả Nashi ngọt và dòn , chuối thì cũng giống như ở Úc , có chôm chôm , nhãn không biết nhập từ đâu nhưng giá cũng trên trời .


Đến 4 giờ chiều, chúng tôi đi Kyoto bằng Shinkansen còn gọi là Bullet train , chạy rất nhanh chỉ mất có 2 tiếng là đã có mặt ở Kyoto . Sau khi check in Hotel xong chúng tôi đi ăn tối ở 1 nhà hàng gần đó , nào cá nướng , tôm tẩm bột chiên , đậu hũ được bày biện rất mỹ thuật kiểu Nhật thì bố ai mà bắt chước được , và các món rất Nhật do người tour guide ( chính là anh bạn của anh rể tôi ) chọn nên chắc là những món đặc biệt của Kyoto này . Bữa cơm thật ngon vì ai cũng đói bụng quá xá . Sau bữa tối là đi dạo phố Kyoto , đèn thì sáng trưng mà các cửa tiệm đóng cửa gần hết , kinh tế đi xuống ở hầu hết các nước trên thế giới đã ảnh hưởng đến Kyoto . Vì vắng khách nên hàng quán đóng cửa sớm cũng là lẽ thường tình .


Thứ Ba 27/8/2013 . Sáng nào tôi cũng háo hức dậy từ sớm , lúc 7 giờ sáng , nhà hàng của Hotel bắt đầu mở cửa , 2 chị em tôi chắc chắn là khách đầu tiên , ăn buffet nên tha hồ chọn , cũng giống như tất cả các hotel khác đầy đủ các món Tây , món Nhật , món Tàu , tôi cứ ăn tì tì chẳng từ món nào , nếu kể tràng giang đại hải ra đây thì quí vị sẽ chẳng thấy món nào lạ nhưng cái vị thì lạ và tóm lại thì người Nhật còn ăn mặn lắm , ngay cả miso soup cũng rất mặn . Đến  9 giờ sáng là phải rời Hotel để đi Kiyomizu Temple , còn được gọi là Chùa Thanh Thủy , xây dựng trên 1200 năm . Bước vào bên trong Chùa có cây trượng nặng ngàn cân , ai cũng thử sức coi mình có nâng nổi hay không?


Đi vào bên trong một chút là nơi xin sâm . Người Nhật họ cũng rất tin vào những quẻ sâm này . Vào những ngày lễ cuối tuần và cả những ngày thường thì xin sâm là nơi tụ tập đông nhất . Sau khi xin quẻ sâm nếu đọc thấy tốt lành thì người ta đem quẻ sâm đó về nhà , còn quẻ xấu tán gia bại sản hay gặp điềm dữ thì họ cột lại trên những dây treo xung quanh Chùa có ý nghiã là những điều xấu , kém may mắn này sẽ được nhà Chùa hứng chịu cho mình . Nên khi nhìn những dây treo chi chít những quẻ sâm tôi tự nghĩ hay quá , hay quá thật là khôn ngoan vì cứ xin được quẻ xấu hay tốt cũng chẳng hề hấn gì . Ngoài việc xin sâm còn có 1 chỗ rất đáng chú ý là trên các bục gỗ có chậu nước trong veo phiá trên treo những tờ giấy trắng , nếu bạn trong năm gặp nhiều điều xui xẻo thì bạn hãy viết hết những điều đó vào tờ giấy này ( N quên hỏi không biết là viết bằng tiếng Nhật hay là viết bằng bất cứ ngôn ngữ nào , có lẽ Thần Linh thấu hiểu hết mọi việc nên mình cứ an tâm tin tưởng ) xong đâu đấy cầm tờ giấy trên tay , khấn thành tâm rồi từ từ thả tờ giấy vào chậu nước . Ô kìa ! hãy nhìn xem tờ giấy chìm xuống đáy chậu , độ 5 phút sau tờ giấy tan thành mây khói... Chậu nước trở lại trong veo như cũ , mọi chuyện không vui kém may mắn của gia đình đã được Thần Linh lấy đi rồi . Ôi thật là kỳ diệu làm xong như vậy ai cũng cảm thấy nhẹ mình , rũ sạch nỗi buồn tự nhiên họ cảm thấy yên tâm lấy lại tự tin mà... tiếp tục vui sống .



Vẫn tại ngôi Chùa này , bước lên bậc tam cấp có đền thờ Thần Ái Tình (Jishu Shrine) , vị thần này giống như ông Tơ bà Nguyệt của ta , bên ngoài có 2 tảng đá tình yêu (Love Stone) để cách nhau khoảng 16m cô cậu nào đang tuổi yêu đương , mơ mộng được xe duyên kết tóc với người tình lý tưởng thì bước vào đây , nhắm mắt lại vừa đi vừa khấn nguyện sao cho con lấy được người con yêu , cứ nhắm mắt bước thật chậm từ tảng đá này tới tảng đá kia , bên ngoài sẽ có người gà cho như bước sang trái 1 chút , trở về bên phải 1 tí , cứ thế cho đến khi đến gần đụng chân vào tảng đá thì mở mắt ra , lấy tay viết trên tảng đá tên người yêu của mình , Aleluia toại nguyện . Lúc chưa hiểu sự tích , thấy người ta xếp hàng để đi , tôi cũng xếp hàng để đi thử , cả Đại Lão Không Thích cũng cổ võ và giúp tôi đi tới đích .



Đường vào Chùa mênh mông , trên 1 gềnh đồi có thác nước tên là Otowa no Taki chảy từ trên nguồn xuống chia làm ba nhánh nhỏ . Tương truyền rằng dòng suối này rất linh thiêng , người Nhật đặt tên cho 3 dòng suối đó là : Sức khỏe, Hạnh phúc và Tài lộc . Họ để sẵn các gáo nước bên cạnh , mọi nguời xếp hàng đi qua dòng suối , tùy mìmh chọn chỉ được uống 1 trong 3 dòng đó mà thôi nhưng vì lúc đó tôi chưa biết hết ý nghiã đó nên tôi cũng không biết mình đã uống dòng suối nào , nhưng dòng nào thì cũng tốt lành cả phải không các bạn ?

Đến 11 giờ sáng chúng tôi đi đến Kim Các Tự (Kinkaku ji) gọi giản dị là Chùa Vàng . Chùa được xây từ năm 1397 sau đó bị đốt cháy trong cuộc chiến Onin (1647-1677) . Đến năm 1955 Chùa dược xây dựng lại theo hình nguyên thủy . Chùa được dát 1 lớp vàng thật nên nhìn vào lóa cả mắt , tôi nhìn quanh quẩn xem có lính gác , chòi canh hay bất cứ thứ gì để bảo vệ ngôi Chùa thì chỉ thấy... hư không... nghiã là chả thấy ai canh gác khối vàng này cả , chả bù với đất nước VN của tôi trong nhà có vài chỉ vàng là phải dấu kỹ chứ không thì kẻ trộm kẻ cướp không tha .



Mới chỉ đi có 2 nơi mà đã hết nửa ngày , chúng tôi lại phải ngừng ăn trưa ở một nhà hàng Nhật theo kiểu Buffet . Sau khi ăn no , uống say tưởng phải lăn ra ngủ nhưng không , bạn Anh tôi lại lôi đi xem Kimoni Show . Đây là rung tâm tơ sợi Nishijin (Nishijin textie Center) và cũng là bảo tàng viện trưng bày kỹ thuật dệt tơ lụa ngày xưa của Nhật . Kimono Show được tổ chức 6 đến 7 lần trong ngày để cho du khách xem các kiểu áo Kimono cổ truyền , vải dệt theo kỹ thuật cổ truyền và để dụ du khách có tính tò mò muốn mặc và mua thử Kimono . Tôi mon men lại gần chỗ bán cà vạt và khăn quàng cổ , liếc vào giá cả , không tin được vào mắt mình , giá cũng trên trời... sầu thật , chẳng mua được món quà nào cho các bạn . Thôi chuồn nhé .


Ra khỏi nơi này lại được đưa đến Heian shrine, tiếng Việt gọi là dền Bình An . Heianjin gu ( Thần Bình An ) , theo lịch sử thì Thiên Hoàng Kammu (737) đã có những thay đổi lớn lao về guồng máy cai trị và pháp luật , khuyến khích học tập , cứu trợ dân nghèo , mở cửa cho người nước ngoài vào buôn bán góp phần phát triển nước nhà . Lúc đó Kyoto trở nên thịnh vượng , nhất và là thủ đô của Nhật.Rồi đến đời các vua sau làm cho nước trở nên an bình thịnh trị nên người dân Nhật đã xây dựng đền này để ghi ơn các vị vua có công với đất nước .

Đến 6 giờ chiều , để không uổng phí 1 giây phút nào , chúng tôi lại cố gắng đi thêm 1 đền nữa , đó là Yasaka nổi tiếng và là biểu tượng của cố đô Kyoto . Đây là 1 đền thờ Shinto (Thần Đạo) lâu đời nhất cách đây 1400 năm . Đền này nằm ngay khu phố ăn chơi Gion , nên ngoài tên Yasaka còn gọi là đền Gion rất nổi tiếng trên thế giới nhờ lễ hội Gion được tổ chức hàng năm . Đây là lễ hội bắt nguồn từ mấy ngàn năm trước , khi thành phố Kyoto bị bệnh dịch hiểm nghèo , dân chết như rạ , có 1 vị sư trụ trì Chùa này đã tổ chức 1 cuộc diễn hành trên đường phố Gion để xua đuổi tà  ma bệng tật . Lạ lùng thay bệnh tật chấm dứt . Từ đó mỗi năm vào dịp tháng 7 là người dân Kyoto lại xuống đường diễn hành và đặt tên các vị thần trong Chùa là thần Sức khỏe và thần Thịnh vượng . Một phần của đền là một toà nhà rất lớn với mái hiên chìa ra và một quả chuông lớn trên nóc . Khi muốn cầu nguyện điều gì bạn hãy bỏ đồng coin 5 yen may mắn vào rồi rung chuông , vỗ tay 2 lần trước khi cầu nguyện và khi kết thúc bạn vỗ tay thêm 1 lần nữa . Tôi mà biết điều này thì chết liền , bởi vì thấy mọi người bỏ tiền rung chuông , tôi cũng đến bỏ tiền rung chuông nhưng với mục đích chụp hình mà thôi hihihi... Trời tối lại hết một ngày. 



Thứ Tư 28/8/2013 , hôm nay check out , ăn sáng , dọn gánh , bye bye Kyoto chúng tôi lên đường đi Osaka . Điểm dừng chân đầu tiên hôm nay là thành Tướng Quân , Nijo Castle là nơi các vị Tướng Quân (Shogun) thủ lãnh từng vùng giữ gìn trật tự đất nước . Nơi này cũng được xây dựng và giữ nguyên vẹn các phòng ở , phòng họp , phòng làm việc của các vị Tướng Quân , vì không được quay phim chụp hình phải đành bó tay... nên nơi này chỉ còn giữ lại trong ký ức .


Đến 11 giờ rưỡi trưa , đến thành phố Nara , đây cũng là 1 trong những thủ đô đầu tiên của Nhật xây dựng rất lâu đời , có công viên nai (Deer Park) . Tại đây bầy nai sống tự do và được chính phủ bảo vệ với tính cách <National Momument> vì theo Thần Đạo , Nai là sứ giả của Thượng đế . 



Từ công viên nai chúng tôi đến To Dai-ji Temple còn dịch là Đông Đại Tự . Đây là Chùa Phật giáo có tượng Phật bằng đồng đen khổng lồ , theo lịch sử thì năm 743 Hoàng đế ra sắc lệnh khuyến khích dân chúng đóng góp xây Chùa nên lúc đó có rất nhiều người hưởng ứng xây dựng nên Chùa To Dai-ji này . Trải qua bao nhiêu thăng trầm lịch sử thì ngôi Chùa này đã trở thành di sản lịch sử của thế giới .



Đến 2 giờ chiều chúng tôi đi Kobe . Ngày 17/1/1995 một trận động đất kinh thiên động địa đã là sụp đổ hoàn toàn thành phố Kobe . Nay là năm 2013 , tôi đặt chân đến thành phố này thì không còn nhìn thấy dấu tích nào của trận động đất đó nữa , chỉ còn vào Memorial để xem lại những hình ảnh khủng khiếp và để khâm phục cho sự xây dựng lại với tinh thần đoàn kết hướng về tương lai của dân Nhật . Đến Kobe mà không nói tới thịt bò Kobe , không ăn thịt bò Kobe là 1 điều thiếu sót . Bò được chăm sóc rất kỹ luỡng khi còn bé , trong mỗi trại Wagyu chỉ nuôi từ 10-15 con . Bò được uống bia , nghe nhạc , massage... Ôi chao sao mà sung sướng quá dzậy ? Chỉ là một kiếp bò . Tới đây tôi lại nhớ đến bộ phim khoa học giả tưởng , người hành tinh khác chiếm được 1 thành phố , bắt con người vào 1 qủa cầu , trong đó có đầy đủ các nhu cầu của con người , thật tự do thoải mái , được hầu hạ cơm bưng nước rót tận miệng , được nghe nhạc và xem phim hài hước để tâm hồn được thảnh thơi cho đến 1,2 tháng sau thì người hành tinh mới bắt từng người ra... ăn thịt giống bò Kobe chưa??? Ăn thịt bò Kobe rồi tôi vẫn thấy như chưa thấm gì vào bao tử nhưng sao tự nhiên bỗng đau bụng khi trả tiền mà đâu có thấy khác gì thịt bò ở Úc đâu?


Chiều cùng ngày , chúng tôi đến Osaka , thành phố lớn thứ ba của Nhật ,nổi tiếng từ hội chợ Expo 1970 . Đến Osaka Castle lúc chiều nắng vàng rọi thật đẹp vào lâu đài , đây cũng là lâu đài của 1 vị sứ quân thời xa xưa được bao bọc bởi hào sâu và tường thành giống như Hoàng Cung ở Tokyo . 


Khu công viên Osaka Castle rộng khoảng 2km2 , cây cảnh cắt tiả kiểu bonsai rất đẹp , đặc biệt là cây anh đào dọc hai bên đường mà mùa xuân hoa nở chắc là đẹp và quyến rũ du khách biết bao nhiêu . Osaka Castle còn có khu vực Expo 70 , nơi đây có xây cất một <Time Capsule> gọi là hầm thời gian được đào sâu trong lòng đất , chứa đến 2000 di tích văn minh nhân loại như quần áo , giày dép , computer... dự định đến năm 5000 sẽ mở hầm ra để so sánh các vật dụng của thời gian xưa và nay . Ôi thật là ý tưởng lạ lùng và thử tưởng tượng 5000 năm sau khi thấy cái computer thật là quê mùa mộc mạc.


Đến tối , sau khi check in chúng tôi được tự do đi ăn và đi shopping , chao ôi khu ăn uống sao mà lớn quá , chẳng biết chọn tiệm nào , sau hồi oẳn tù tì lấy đa số chúng tôi bước vào 1 tiệm khá đông khách phải lên lầu , menu có set cho 4 người thật là vừa vặn , nhìn hình thì to lớn , tưởng bở , ăn xong vẫn thấy bụng còn trống , đi lang thang tìm thêm thức ăn vặt , phải chi có cái bắp nướng trét mỡ hành hay vài cái bò biá thì hay biết mấy . Shopping lớn nhiều ngõ ngách khiến hai chị em tôi bị lạc trong khi hai ông đã về hotel và ngủ từ đời nào...

Thứ Năm 29/8/2013 .  Sáng nay phải dậy sớm để ăn sáng , check out và ra ga cho đúng giờ , tôi cứ chạy như vịt vì Shinkansen chẳng chờ ai bao giờ , trễ là phải mua vé khác . Về tới Tokyo để bạn anh tôi lấy xe nhà đi núi Fuji , trưa cũng ăn vội vàng ở ga rồi chờ ở điểm hẹn để xe đến đón , trực chỉ núi Phú Sĩ chạy miết . Đến 4 giờ chiều chúng tôi đến Hakone nơi mà có nhiều quang cảnh xinh đẹp hữu tình , núi non trùng điệp song hồ mênh mông . Từ đây có thể ngắm thấy cảnh đẹp hồ Ashi bên dưới chân núi Phú Sĩ . Hakone có rất nhiều dòng suối nước nóng (Osen)nên người ta nói đi tắm Osen là vậy . Du khách từ Tokyo về đây tắm suối , nên tắm suối nước nóng cũng là 1 biểu tượng đặc trưng của người Nhật , khắp nơi có những nhà tắm Sento công cộng mô phỏng theo hình thức của suối nuớc nóng . Tại đây dặc sản nổi tiếng của vùng này trứng gà luộc màu đen gọi là Kuro-Tamago, trứng gà sau khi luộc dưới lòng hồ nước nóng , vỏ trứng chuyển sang màu đen bởi chất lưu huỳnh . Một gói trứng có 5 cái giá 200 yens , đen thui , khi bóc ra tưởng lòng trắng cũng đen như trứng vịt bắp thảo nhưng thực ra ngoài vỏ đen thôi còn thì y chang như trứng gà luộc của mình vậy , ăn cũng chẳng khác gì mà người nào cũng xít xoa ôi ngon quá  , béo quá , bùi quá , thơm quá rồi nào là đồn ăn 1 quả trẻ lại 6 tuổi... Thiệt hết biết , làm tui cũng cố ăn nhiều nhiều , hổng biết tính ra bây giờ tui chỉ còn bao nhiêu tuổi !!!!!

Từ đây đi thẳng đến núi Phú Sĩ không xa . Trên đường vào Fuji  San có 1 đoạn đường khoảng 1 km , khi xe chạy qua với vận tốc khác nhau sẽ nghe được những tiếng nhạc khác nhau . Đến 5 giờ chiều là đã lên tới tầng 5th station , là nơi tất cả các xe đều đậu lại vì không còn đường để lái xe lên cao hơn được nữa . Ngọn núi hiển hiện trước mắt , chắc tôi chẳng phải kể gì nữa cho các bạn vì ai cũng có thể cảm nhận được cái vẻ hung vĩ , kiêu sa , tuyệt vời của Phú Sĩ mà trên sách báo , internet đã loan tải... 




Thật may mắn , chúng tôi đến đúng lúc trời trong mây tạnh , nhìn rõ mồn một , chụp bao nhiêu là hình vậy mà ông anh rể sau đó làm sao mà delete hết , mà hình trong máy của Anh là máy chính nên giờ chỉ còn lại hình trong các máy dzỏm , xui quá . Lưu luyến mãi rồi cũng đành rời núi Phú Sĩ vì không ai trong chúng tôi có can đảm leo núi vì phải mất khoảng 8 tiếng leo lên 8 tiếng leo xuống nên chúng tôi chia tay tạm biệt về hotel , ăn tối buffet ở khách sạn . Ôi phòng ăn đông nghẹt du khách , nhất là du khách Tàu , mình chưa kịp đi lấy thì cái gì cũng hết sạch !!!



Tất cả các hotel ở đây đều có hồ tắm nước nóng , thế nên có người rủ đi tắm tôi cũng tò mò muốn đi cho biết . Ối giời ơi , vừa bước vào tôi hoảng quá vì thấy các chị em ai cũng giống nhau nên tôi vội vàng nhảy ùm xuống nước , nước nóng lắm 40 độ C , tôi những tưởng mình đã bị lột hết da nhưng vì không dám lên nên phải cố gồng mình ngâm dưới nước , cũng may là vì không được ngâm lâu quá 15 phút nên cuối cùng chúng tôi cũng phải giã từ cái biểu tượng độc đáo của người Nhật này . 


Buổi tối trăng thanh gió mát chúng tôi lại tản bộ vòng quanh bờ hồ trước hotel , nhìn thấy trên ngọn núi Fuji những chấm li ti ánh đèn pin rọi lấp loáng sáng choang 1 hàng dài ngoằn nghoèo nối đuôi nhau trèo trên núi , họ cố gắng đi buổi tối để đến rạng sáng vừa kịp lên ngọn đỉnh đón áng sáng mặt trời vừa ló dạng , thật không còn cảnh nào tuyệt trần hơn trên cõi đời này.


Thời gian trôi qua nhanh quá thế là đi hết tour, trở về lại Tokyo , chia tay với mọi người , hai chị em tôi còn ao ước tới shop 100 yen , thế là dù chỉ còn hơn 1 tiếng , chúng tôi được đưa tới đây . Ở đây thì cái quái gì cũng giá 100 yens , rất thu hút và hợp với túi tiền của tôi để mua những quà lặt vặt nhưng lạ lẫm như cái cuốn sushi , con dao bào hành 5 lưỡi , hộp đựng tăm , cái cạo da chân , hộp hấp dimsim... made in Japan đàng hoàng để làm quà thật quí hoá vô cùng .


Thôi thì chia tay , giã từ Japan , xin chào tạm biệt Tokyo , hẹn ngày tái ngộ . Đường ra phi trường Narita thật xa , xa mãi để lại đưa chúng tôi tới một nơi khác đó là South Korea , Xứ Sở Kim Chi .

Ngọc gầy chậm lụt

13 comments:

  1. Tô Hoài có "Dế mèn..." cô Ngọc nhà mình có " Ngọc gầy phiêu lưu ký"
    Đọc truyện cũng nhận ra đương sự là dân lang thang bụi bặm ghê lắm, truyện viết rất rõ ràng, hình ảnh minh chứng và Ngọc có trí nhớ từng điạ danh, gốc tích rất hay. Tài cũng có dịp qúa cảnh bên đó nhưng chẳng nhớ được gì nhiều chỉ nhớ là vật gía và thức ăn qúa mắc, dân Nhật ăn ít mà đi bộ rất nhiều bởi thế nhìn ai cũng... mỏng manh sương mai. Keep up, girl.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tài nói đúng quá , N đi chơi là tranh thủ từng giờ từng phút nên phải chấp nhận lang thang bụi bặm chứ không có chuyện ngủ nghỉ mất thì giờ . Còn chuyện khen N có trí nhớ thì hổng dám nhận vì nếu không viết xuống mỗi ngày thì bó tay

      Delete
  2. Đọc bài của Ngọc như được đi du lịch Nhật bản một chuyến miễn phí. Phương thích nhất là hình chụp mấy con nai. Đang chờ để được đọc tiếp tập 2 và tập 3.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Đính chính: Thích nhất là hình mấy cô gái Nhật mặc áo Kimono rồi thứ nhì mới tới mấy con nai.

      Delete
  3. má của mình yêu đời quá ta! Cảnh đẹp người cũng đẹp, bài viết tỉ mĩ chi tiết bỏ công chờ đợi phải kg quý vị

    ReplyDelete
  4. Ngọc viết bài hay quá, nghe mà phát thèm. Mà sao chưa thấy nói Korea và Taiwan? Vậy là còn tập 2 tập 3 rồi. Ráng chờ nhé bà con.
    K. tưởng anh chị HĐ ở Korea với gia đình HN? Gia đình HN khoẻ không? Bao giờ gia đình HN quay về Úc? greeting anh chị HĐ, gia đình HN và Đại Lão Không Thích from us.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hi Khanh Anh Chị N vẫn ở Úc ,chỉ thỉnh thoảng bay đi Korea thăm gia đình HN thôi , Tụi nó định đi đến tận 2015 mới về , gởi lời thăm Mark , chừng nào đi Úc nữa

      Delete
  5. Chưa tính cụ thể, có thể Spring 2015. Hè này chị T.Anh rủ đi Ý. Nếu Tía or Dung đi Úc thì tụi K sẽ re-planning ;)

    ReplyDelete
  6. Ngọc ui, Ngọc chịu khó viết bài dài làm cho tui đọc muốn chết .. hihi.. giỡn thôi tui cũng biết N tâm huyết với bạn bè ghê lắm nên mới có thể viết được vậy đúng không? Tui nhận thấy ai cũng khen bài viết này, dzậy mà ông bầu P chẳng có thưởng gì hết để cho anh em lên tinh thần tí ti …

    ReplyDelete
    Replies
    1. Yeah mất tinh thần quá chắc tập 2 và 3 cho chìm xuồng quá

      Delete
    2. Đi chơi hồi tháng 8, mãi đến tháng 11 mới post bài. Phen này chắc chắn bà Ngọc gầy sẽ đoạt giải "Con Rùa Vàng".

      Delete
    3. Phải vậy chứ, khen thì phải có thưởng mà N nhận đại đi nghen, đừng giận mấy ông già kia nữa .. lớn tuổi có khác hihi.. "Con Rùa Vàng" nghe cũng hay quá ta, đang chờ N xuất bản tiếp Phần 2 và 3.. cho A đóng bộ làm cẩm nang du lịch luôn nè ...

      Delete
  7. Hãy đợi đấy , Rùa Vàng thì Rùa Vàng , miễn có Vàng là được rồi , từ từ bò rồi cũng đến đích , Rùa đâu có biết giận bao giờ :)

    ReplyDelete