Saturday, 2 March 2013

CHIẾC LỌ HOA BẰNG SỨ

Thế là anh cũng đón được chị từ Việt Nam sang đến Mỹ sau một thời gian mòn mỏi trông đợi.  Lần về nước cách đây hai năm, nhờ người quen mai mối anh gặp được cô nàng, sau ba tuần tìm hiểu, về đến Mỹ anh không dằn nỗi lòng gấp rút làm mọi thủ tục bảo lảnh cho cô. Quả ông trời có mắt, thương người hiền lành, kể từ ngày này anh quyết định tuyên bố cáo chung cho hơn bốn mươi mấy năm… phòng không chiếc bóng. Ông bà thường dạy dỗ: “Chồng gìa vợ trẻ là tiên” say đắm với mối tình đến tuy... hơi muộn, nhưng có vẫn còn hơn không, người ta thường bảo “đồng vợ đồng chồng tát biển Đông cũng cạn” nhưng anh đâu có dám mơ mơ ước xa xôi vậy đâu, ước mơ của anh chỉ là một mái gia đình, đề huề con cái, hình như nhớ lại người xưa thường gọi là “một mái lều tranh, hai qủa tim vàng”  thì phải...

Cuộc sống của đôi vợ chồng trôi qua cũng lặng lẻ như mọi cặp chồng vợ khác trên đời, vui tươi, hạnh phúc tràn đầy, nhưng chẳng có cặp nào cứ cười mãi cả đời được, sống với nhau chung đụng rồi cũng có lúc cũng giận hờn, đay nghiến, đó là lẻ thường tình "Giận thì giận, mà thương thì vẫn cứ thương”. Cái tính anh thì hay lo xa, chi ly, có lẻ hơi ông cụ một tý.  Chị thì ngược lại còn quá trẻ, hay xốc nỗi, thích mua sắm, chi tiêu… nhất là còn cả một đại gia đình bên Việt Nam cần sự giúp đở. Chính đó cũng là cái lý do anh và chị thường hay có hiềm khích... Một hôm sau một buổi làm tăng ca mệt mỏi, về đến nhà anh quá ngạc nhiên vì nhà cửa trống vắng, cơm canh chưa thổi, chén bát vẫn ngồn ngộn. “Quái lạ, con nhỏ này biến đâu mất?  Chỉ có việc ở nhà lo buổi cơm cho chồng mà vẫn không nên thân thì làm được cái giống gì?” Chờ daì cổ cho đến tối mịt, cô nàng mới bò về, gương mặt tươi rói, nàng thông báo mới gặp lại được bạn bè củ bên Việt Nam nên kéo nhau đi lang thang một bửa. Nàng còn hý hửng khoe chồng một cái lọ hoa bằng sứ được người bạn mang sang làm quà...

Bị bỏ đói, mệt mỏi, phần cáu tiết… bao nhiêu chuyện dồn dập, không dằn nỗi lòng, anh la hét một bửa ra trò, tiện tay anh vớ cả cái lọ hoa ném thẳng vào tường vỡ tan tành. Sửng sờ trước hành động của chồng, chị ôm mặt nức nở. Chợt giật mình trước cảnh tượng mình mới gây nên, anh hốt hoảng chạy vôi đến ôm vợ cuống quýt xin lổi... Thế rồi cũng chẳng có vợ chồng nào giận mãi được đâu, anh phụ nàng dọn dẹp các mảnh vỡ của lọ hoa, xuýt xoa tán tỉnh cô nàng, ngoài ra còn đề nghị gởi một số tiền cho gia đình bên vợ trong dịp Tết cận kề...  Từ đó như là đồng tình anh chị cùng có sáng kiến, mỗi khi vợ chồng hục hặc, thì một trong hai người sẻ thốt lên “Chiếc lọ hoa” như là một câu thần chú, để nhắc nhở lại câu chuyện hôm nay là hai người sẻ thuận hòa với nhau  liền khi. Quả thật câu thần chú thật màu nhiệm, mỗi khi có cải vã, một trong hai người chỉ cần đọc “Chiếc lọ hoa” thì cả hai vợ chồng cùng ngưng lại tức khắc, chưa kể cả hai đều tự rối rít nhận lổi về phần mình.

Rồi cuộc sống cứ dần trôi, càng về già tính anh càng khó khăn, hay buồn rầu cáu gắt, cái tính gia trưởng vẫn còn thấm đậm trong máu, anh ích kỷ gỉữ vợ ở nhà để phải lệ thuộc vào anh, muốn vợ phải phục tùng, chìu chuộng, tuân lời anh khe khắt. Đối với anh “Đồng tiền đi liền khúc ruột” tuyệt vọng và xót xa với những khoản tiền mà cô vợ trẻ tiêu xài phung phí, gởi gấm cho gia đình. Biết tính chồng, phần muốn làm cách mạng, cô vợ quyết định tìm việc làm để có thể thêm được khỏan chi tiêu cho mình và người thân.

Từ ngày cô vợ có việc làm, biết rằng người vợ trẻ sắp tuột khỏi tầm tay, ngoài vòng kiểm soát của mình, trong nhà càng thêm lục đục. Lần này không ai chịu nhịn ai, ai cũng cho mình có lý, nhiều lúc cãi nhau, cả anh và ngay cả chị đều nhớ đến câu thần chú, nhưng nhất định không ai chịu lên tiếng vì nghĩ rằng mình là người đúng, nếu nói ra thì chẳng khác nào phải chịu thua, phiá bên kia là người phải nói câu ấy trước tiên... vân vân và vân vân... Thế rồi rạn nứt giữa hai vợ chồng bắt đầu, đã đến lúc chẳng ai thèm nhìn đến ai, sống cùng một nhà mà mạnh ai người đó đi đi về về, mỗi người tự túc cho bản thân mình, cứ như là một hình thức ly thân vậy.

Buổi sáng hôm đó, anh đang trên Computer chit chát với một cô em mới quen trên mạng, chị thì lúi húi tìm một bộ đồ nào cho hợp để dạo phố với bạn bè chiều nay. Đang hăng say tán tỉnh trên Internet, giật mình vì tiếng loảng xoảng như một tiếng đổ vở gì đó trong phòng. Chạy vội vào thì anh chợt thấy vợ anh đang cuốn quýt với cái gói giấy bên trong là những mảnh vở của chiếc lọ hoa bằng sứ ngày nào để quên, mà cô vô tình làm rớt khi lục lọi trên tủ. Thức tỉnh vì chợt hồi tâm, anh ngồi xụp xuống nhặt vội các mảnh vở, nhẹ nhàng cầm tay vợ, anh cố gắng nói lên lời dịu dàng nhất: “Anh xin lổi em, anh đã hứa rằng anh sẻ dán lại các mảnh vở của lọ hoa, nhưng anh quên mất, nhất định hôm nay anh sẻ làm, sẻ hàn gắn lại tất cả sự rạn nứt...”  Cô vợ cũng đồng tình, thi thoảng trong nước mắt; “Đúng vậy, em cũng sẽ giúp anh một tay, để cố gắng đem nó lại cái hình dáng nguyên vẹn ngày nào...”                   

LÊ  BÁ  TÀI    
Mar, 02, 2013

7 comments:

  1. Bài này Tài viết hay lắm.

    ReplyDelete
  2. Thật thâm thúy và sâu sắc , Tài có biết nơi nào bán lọ hoa đó ko ?

    ReplyDelete
  3. Nếu phải tay tao thì tao kiếm chiếc lọ hoa nào... bằng sắt thì khỏi phải lo nứt với vỡ.

    ReplyDelete
  4. Chào các bạn,lâu quá không gặp "lộn" comment làm sau gặp được xa mấy ngàn km, các bạn và gia đình vẫn khỏe chứ? mình vẩn khỏe, dọc bài của Tài viết sau mình nghi ngờ con mắt mình hay bạn mình quá không biết nó sao chép từ đâu qua hoặc thuê nhà văn nào viết cho nó ( nếu đúng thì thôi lần sau làm cho kỷ để người khác đừng phát hiện, còn sai cũng đừng buồn nhé Tài Bu)Mày làm tao hảnh diện bà xã tao nói bạn A giống nhà văn quá vì vậy tao phải nhảy vô comment chia sẻ niềm vui với bạn, Tài mày với Thảo cần gì phải đi kiếm lọ hoa nào khác chi mệt cứ sống như ông bà già xưa nói:

    Làm chồng phải biết chẻ củi nấu cơm
    Vợ kêu thì "dạ" bẩm bà con đây

    Cứ thế là mọi chuyện êm ru hà hehhe

    ReplyDelete
  5. Lâu qúa mới thấy mày tái xuất giang hồ lại, mà ai lại "phe ta hại ...phe mình" huỵt toẹt ráo trọi hết dzậy?
    Mỗi thằng có một kinh nghiệm sống khác nhau, với tao thì không bao giờ nhúng mũi vào những chuyện nhỏ, tao chỉ làm những chuyện lớn mà thôi. Nhưng theo tao thì chẳng có chuyện gì lớn, nên khỏi phải... làm gì hết, Phẻ.
    Ông Táo mất có bảy ngày về trời, rồi khứ hồi trần gian (từ 23 đến 30) Sao thằng Phú Nhuận lạc lối ở cỏi tiên nào mà chưa thấy lai tỉnh? Nam, mày kiếm vé hay gởi gấm mấy con buôn đường dài túm cổ nó về trao trả cho chính quyền, sẻ có thưởng.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Không cần tốn công và phải phiền như vậy đâu Tài ,nó về đến Phú nhuận lâu rồi , nhưng chắc là lúc này bị lỗi mạng hay là bị " chị nhà " khủng bố thu hồi phương tiện nên tạm thời bị mất liên lạc thôi

      Delete
  6. Các bác trai cứ tự nhiên trao đổi kinh nghiệm đừng mắc cở ,bình sứ hay bình kim loại gì mà các bác biết giữ gìn đừng làm hư thì sẽ không có tì vết còn đợi tới khi dán lại thì cũng không như thưở ban đầu

    ReplyDelete