Thursday, 10 January 2013

BÊN KIA LƯNG ĐỒI

Lời tựa đầu:  Cách đây vài hôm tình cờ xem được 1 email và 1 số hình ảnh rất cảm động về một đôi vợ chồng trẻ, khi người chồng trở về từ chiến trường Afganistan bị dẫm phải bom mất đi cả đôi chân và cả 2 tay, với sự đau đớn tột cùng nhưng nhờ có sự chăm sóc và thương yêu của người vợ… anh ta đã trở về với cuộc sống và họ bên nhau hạnh phúc, có lẻ đây là mối tình đẹp nhất thế kỷ…Rất cảm kích trước câu chuyện như thế, tự nhiên tôi có ý tưởng viết một điều gì đó, dĩ nhiên câu chuyện không có thực, nhân vật chỉ là hư cấu, nhưng cái thông điệp muốn đến với các bạn là: “Cuộc đời không có ngõ cụt, không có sự tận cùng, tất cả là do nghị lực của chính bản thân, ta nên nhìn cuộc đời bằng con mắt lạc quan…”

Cô gái vừa tốt nghiệp xong bậc trung học với  số điểm hạng ưu, được bao nhiêu trường đại học nổi tiếng mời mọc với những khoản học bổng toàn phần, một tương lai rộng mở trước mặt, xinh đẹp, tài giỏi, cô ta còn là một ngôi sao sáng trong trường, cô có chân trong đội tuyển Lacrosse, là đội trưởng của nhóm Cheer leader trong trường… cuộc đời đang mỉm cười với một tương lai sáng rạng. Thế nhưng mọi điều lại không như là mơ, trong một dịp party với bạn bè, trên đường lái xe với người bạn vì đường xá trơn trợt tai nạn xảy ra, xe lao vào vách đá giết chết người bạn, riêng cô ta sau khi phải cưa nát cả chiếc xe họ đưa cô ta vào bệnh viện với đôi chân dập nát… Tương lai phủ phàng đóng sầm cửa trước mặt, để cứu cô gái đã có lúc bác sỹ bàn cách phải cưa mất đôi chân của cô.. Quá tuyệt vọng và buồn rầu đã có lúc cô lên Facebook nói lên ý định sẻ tự tử, có nhiều Email hồi đáp khuyên cô không nên làm điều dại khờ, cũng có email họ chửi thẳng rằng cô là kẻ ngu xuẩn… Nhưng cô chú ý nhất có 1 email với lời nói nhẹ nhàng, do 1 người trai trẻ khuyên cô khoan có quyết định vôi, hảy cho anh ta nói chuyện hàng ngày với cô ta trong vòng một tuần, sau đó hảy có quyết định sau cùng…

Đúng như lời nói hàng ngày chàng trai đều gởi email cho cô với những lời nói dịu dàng, nhưng chẳng khi nào anh đã động đến bệnh tình của cô ta, anh thường kể đến những cảm giác nhảy nhót, bước chân trần trên cỏ non, ngâm đôi bàn chân trong làn nước ấm… Vào đến ngày chót của tuần anh ta mới kể rỏ anh là một người lính trẻ mới từ chiến trường trở về, nay làm việc tại Quân Y viện, với anh không bao giờ anh tin vào số mệnh, anh chỉ tin vào nghị lực của bản thân, cuộc đời rất tươi đẹp, bầu trời luôn rực nắng … Anh mong muốn cô tự phấn đấu với bản thân tập luyện với sự cố gắng nhất để trở về với cuộc sống bình thường… Thế là cái ý định tự tử tan biến mất, cô ta đã cố gắng bằng với mọi sức mạnh phi thường, cả bệnh viện ngạc nhiên với sự hồi phục thần kỳ và vẫn đều đặn hàng ngày người lính trẻ vẫn email thăm hỏi động viện hoà cùng cảm xúc với cô gái, anh vẫn luôn tâm sự ao ước sẻ có một ngày  đưa cô đi dạo trên đôi chân trần, nơi vùng quê hương của anh thả bộ dọc trên bải biển cát trắng phía bên kia lưng đồi…

Và điều thần kỳ đã đến với cô gái, sau 3 tháng cô có thể tự đứng trên đôi chân của mình, tập đi ngày đêm và sau 6 tháng họ cho cô xuất viện khi cô đã có thể bước đi trên đôi nạng phụ giúp, mừng như được tái sinh  cô quyết định dành cho người lính trẻ sự bất ngờ, với ý định muốn nói lời cảm ơn chân thành nhất cô đón chuyến xe sớm nhất lần dò theo địa chỉ Quân y viện nơi người lính làm việc cách nơi cô 3 tiếng lái xe… Hồi hộp đứng trước văn phòng Quân y Viện cô cũng đoán chừng có lẻ anh lính trẻ là bác sỹ chăm sóc cho thương binh nên anh ta nói chuyện rất là tâm lý và chuyện nghiệp… Nhưng  cô y tá rất ngỡ ngàng, xác minh tới lui về cái tên người lính và số quân ngũ của anh ta. Cô y tá mời cô gái vào nói chuyện với vị bác sỹ trưởng, sau một hồi thăm hỏi vị bác sỹ trưởng  nghẹn ngào thú thật: “ Cách đây gần 1 năm bệnh viện chúng tôi tiếp nhận 1 ca rất thương tâm, đúng ra đó chỉ là 1 đống thịt bầy nhầy của 1 người lính trẻ trả về từ chiến trường Afganistan, anh ta bị trúng mìn, bị bỏ rơi cả hơn một ngày nơi trận mạc, thân thể bị nhiểm trùng rất nặng, bằng mọi cách chúng tôi ráng cứu chửa, nhưng vì bị nhiểm trùng, thân thể bị hoại tử, lần lần chúng tôi phải cưa mất chân trái, rồi chân phải sau đó đến cả cánh tay trái lên đến tận vai, nay anh ta lòa hẳn cả con mắt phải, chỉ còn mỗi cánh tay phải là còn sử dụng được.  Nhưng người lính luôn vô cùng lạc quan, không bao giờ chúng tôi nghe thấy một lời ca than hay trách móc, anh ta không có bà con thân nhân thăm hỏi gần cả năm trời, chúng tôi đã bằng mọi cách nhưng thú thật đã đến lúc bó tay, tối hôm qua anh ta lên cơn sốt rất nặng. cả cơ thể như bị tàn phá toàn phần, chúng tôi phải chích thuốc mê nên anh ta vẫn còn mê man, có lẻ mạng sống anh ta tính từ lúc này chỉ bằng giờ, bằng phút…”

Cô gái như khụyu hằn xuống, trời đất như xoay cuồng, vị bác sỹ đưa cô đến thăm có lẻ là lần chót nơi căn phòng người lính đang nằm. Trước mắt cô người lính cụt ngủn đang thiêm thiếp, vẻ mặt vẫn hiền hòa, nhưng rất cứng cỏi. Nước mắt tràn đầy ướt mặt, cô nhẹ nhàng nắm nhẹ bàn tay còn sót lại của người lính, vâng chính đây là người đã đem cô trở lại cuộc đời, người đã giúp đở cô vượt lên bằng bản thân, người đã tâm sự, nuôi nấng cô với những lời văn chân thành, dịu dàng nhất, đem đến cho cô những mơ ước, sức mạnh trong cuộc sống. Chợt nhìn thấy cái laptop vẫn còn mở nằm trên ngực anh lính, có lẻ anh đang sử dụng cho đến lúc thiếp đi. Tò mò cô mở lên và tự nhiên nước mắt lại tiếp tục dàn dụa nhỏ dài lên cả mặt phiếm khi cô chợt được đọc lại những dòng thư trao đổi giửa cô và anh lính trẻ kể từ ngày đầu tiên cho đến nay, những dòng thư nhẹ nhàng và chân tình khuyên cô không nên thất vọng trước bệnh tật, ráng quyết tâm luyện tập để mau chóng trở lại với cuộc sống bình thường…

 Chợt cô nhìn thấy cái email mới nhất mà anh vừa viết có lẻ tối qua, chưa hoàn tất và cũng chưa gởi đi: “Em ạ, chắc mọi người trong bệnh viện sẻ cười ồ lên và cho anh là 1 thằng điên, mà anh điên thật, cả ngày anh cứ nhảy cẩng lên, chạy nhảy khắp phòng, vì anh biết được ngày mai em sẻ xuất viện. Thế là bao nhiêu cố gắng lâu nay, em của anh đã hoàn toàn bình phục, anh tự hào về em…  Sáng nay dậy thật sớm vẫn còn cái cảm giác lâng lâng anh chạy một mạch lên con đồi, em còn nhớ đã nhiều lần anh mơ ước sẻ đưa em đi dạo bằng đôi chân trần, được ngâm đôi chân trong làn nước ấm áp trên bãi biển phiá sau lưng đồi, anh tin rằng ngày đó sẻ rất gần, gần lắm…”

LÊ  BÁ  TÀI,   VIRGINIA  Jan  09, 2013

8 comments:

  1. Thật vô cùng cảm động ,nhân đây xin giới thiệu với các bạn bài thơ Màu Tím Hoa Sim của Hửu Loan ,cũng cùng đề tài ,bài thơ đã được nhạc sỉ Hoàng Thi Thơ phổ nhạc và nhiều ca sỉ đã diễn đạt rất thành công bài hát tiêu biểu là ca sỉ Duy Khánh

    Màu Ti'm Hoa Sim

    Hữu Loan

    Nàng có ba người anh
    Đi bộ đội
    Những em nàng có em chưa biết nói
    Khi tóc nàng đang xanh

    Tôi người Vệ quốc quân
    Xa gia đình
    Yêu nàng
    Như tình yêu em gái
    Ngày hợp hôn
    Nàng không đòi may áo cưới
    Tôi mặc đồ quân nhân
    Đôi giày đinh
    Bết bùn đất hành quân
    Nàng cười xinh xinh
    Bên anh chồng độc đáo
    Tôi ở đơn vị về
    Cưới nhau xong là đị


    Từ chiến khu ba
    Nhớ về ái ngại
    Lấy chồng thời chiến chinh
    Mấy người đi trở lại
    Lỡ khi mình không về
    Thì thương người vợ chờ
    Bé bỏng chiều quệ..


    Nhưng không chết người trai khói lửa
    Mà chết người em gái nhỏ hậu phương...
    Tôi về không gặp nàng
    Má tôi ngồi bên mộ con
    Đầy bóng tối
    Chiếc bình hoa ngày cưới
    Thành bình hương
    Tàn lạnh vây quanh...
    Tóc nàng xanh xanh
    Ngắn chưa đầy búi
    Em ơi !
    Giây phút cuối
    Không được nghe nhau nói
    Không được trông thấy nhau một lần
    Ngày xưạ..
    Nàng yêu hoa sim ti'm
    Áo nàng màu ti'm hoa sim
    Ngày xưa
    một mình
    đêm khuya
    bóng nhỏ
    Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưạ


    Một chiều rừng mưa
    Ba người anh
    Từ chiến trường Đông Bắc
    Được tin em gái mất
    Trước khi em lấy chồng


    Gió sớm thu về
    Rờn rợn nước sông
    Đứa em nhỏ lớn lên
    Ngỡ ngàng trông ảnh chị
    Khi gió sớm thu về
    Cỏ vàng chân mộ chị
    Chiều hành quân
    Qua những đồi hoa sim
    Những đồi sim dài trong chiều không hết
    Màu ti'm hoa sim
    Ti'm chiều hoang biền biệt
    Nhìn áo rách vai
    Tôi hát trong màu hoa
    " Áo anh sứt chỉ đường tà
    Vợ anh chết sớm mẹ già chưa khâu "


    Thân chào

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thảo ơi! Mày lãng mạng thiệt, đọc lại bài thơ mà hồn vía bay lảng bảng về chiều hoang đồi vắng không dứt ra được. Thấy thương những người lính trận mạc một thời chưa xa lắm.
      Còn chú Tài sáng tác càng ngày càng hay, đọc thấy thú vị thiệt, tao thích mày viết kiểu này hơn bài tố thằng chủ tiệm gì gì bữa trước. Cuộc sống đôi khi có những lời nói sai sự thật nhưng lại chứa đựng cả một tấm chân tình.
      Thằng Mỹ chắc đang bị đọc bài nhiều quá bịnh luôn rồi.

      Delete
    2. Thằng Mỹ còn phẻ re đây. Chưa bịnh hoạn gì đâu :=) Nguoi My chung toi it bi benh lăm. Ma bi benh la the tham lăm lăm.

      Cảm ơn bạn NPN (Nghĩa Phú Nhuận) đã nhớ hỏi thăm. Vẫn âm thầm theo dõi trang blog để những hình ảnh cùng kỷ niệm xưa dần dần thức dậy sau giấc ngủ vùi 30 năm mà "tưởng rằng đã quên" Vả lại đôi khi mình chỉ muốn làm người Mỹ thầm lặng.

      Huy thích nghe Elvis Phương hát bài "Đồi Tím Hoa Sim" này vì E.P có giọng khoẻ nên những khúc cần âm điệu hùng tráng thì E.P diễn tả rất hay. Hữu Loan làm bài thơ này là dựa trên chuyện thật của gia đình ông ta đấy. Cô dâu là em gái của ông. Bối cảnh là thời kháng chiến chống Pháp ơ ngoài Bắc. Mãi về sau này nhà thơ Hữu Loan được một số tiền tạm được gọi là tiền bản quyền của bài thơ bất hủ trên. Nghĩ đời that nhiều chuyện bất công. Bao nhiêu nghệ sĩ hái ra tiền, bao nhiêu băng, đĩa nhạc bán mà người đóng góp cho nghệ thuật vì tình yêu dành cho nghệ thuật thì chỉ được ân huệ còm vào lúc hoàng hôn của cuộc đời. Vài hàng chia sẻ tâm tư với các bạn. chúc tất cả luôn bình an và khoẻ mạnh. TTH

      Delete
  2. Tau tưởng mình tau là người đa sầu đa cảm, chừ biết mi cũng rứa, thôi thì mi nên về với bút hiệu Hoài Cảm, Cảm hoài cho ưng cái bụng mọi người đi hè.

    ReplyDelete
  3. Chèn ơi, mùng 1 tết mà đọc bài này là "rông" cả năm rùi. Biết là chiện xạo mà nước mắt ràn rụa. Già rùi tự dưng dư nước mắt hay sao í. Ưm, có lẽ ta nên đọc nhiều hơn thể loại này để rèn luyện thêm nghị lực.

    ReplyDelete
  4. Ko phải là hoài cảm hay cảm hoài gì đâu Tài ,vì bài thơ này rất có ấn tượng ,là sự thật về cuộc đời của Hửu Loan .Phải nói rằng ông viết bài thơ này bằng máu của con tim và nước mắt của người chiến binh khóc cho người vợ trẻ .Gọi là nhà thơ ,nhưng cả đời ông chỉ viết duy nhất 1 bài MÀU TÍM HOA SIM . Trước năm 1975 đã có lúc ở miền bắc cấm lưu hành vì quá ủy mị . Đây là bài thơ đứng đầu trong 3 bài thơ đươc xưng tụng làm người đọc rơi nước mắt nhất của thế kỷ - Thân chào

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tài ơi! Mày kiểm tra thằng Vĩnh coi lúc này có tăng cân vì giành thực phẩm gì đó với Mia không mà thấy nó làm biếng và chậm chạp quá trời luôn vzậy , Còn chú Thành cận mày có liên lạc gì không mà nó lặn mất tiêu?

      Delete
  5. Hey, phải thông cảm cho thằng "cha già con mọn" chứ.
    Thật sự dạo này bận rộn con cái mày ạ...Thằng Tài nó gọi cho tao nói mày gửi lời chửi tao nên tao mới dụ con bé ngủ để vào tiếp chuyện mày đây.
    Tao có đọc bài mới nhất của mày, hay lắm..bây giờ tao mới biết quê mày ở miền Tây.
    Cho gửi lời thăm sức khỏe gia đình mày..

    ReplyDelete