Saturday, 29 December 2012

Sưu Tầm

Làm sao phân biệt ngày với đêm

Một đạo sư hỏi các môn đệ làm sao để có thể xác định cái giây phút mà đêm chấm dứt và ngày bắt đầu.
Một người nói:
- Khi người ta thấy một con vật ở đằng xa, và người ta có thể nói đó là con bò hay con ngựa.
Đạo sư bảo:
- Không phải vậy.
Người kia lại nói:
- Khi nhìn một cây ở đàng xa và người ta có thể nói đó là cây mận hay cây xoài.
Đạo sư lại bảo:
- Vẫn không phải.
Rồi ông nghiêm nghị nói:
- Khi các ngươi nhìn thẳng mặt một người đàn ông và các ngươi có thể nhận ra nơi ông ta một người anh em của mình; khi các ngươi nhìn thẳng mặt một người phụ nữ và các ngươi có thể nhận ra nơi bà ta một người chị em của mình. Nếu các ngươi không làm được như vậy, thì dù mặt trời có mọc tới đâu cũng vẫn còn là đêm tối.

Sưu tầm
(do một bạn A3 đóng góp)


Bông hoa đầu xuân

Người dân của một vùng cao nọ có tục lệ rất đẹp. Hàng năm cứ mỗi độ xuân về, mọi người già trẻ lớn bé đều tham dự vào một cuộc thi đua tìm bông hoa đầu tiên của mùa xuân. Ai tìm thấy và hái được bông hoa ấy sẽ được xem là người may mắn nhất trong năm. 

Một năm nọ tuyết đông vừa tan, mặt trời xuân vừa ló rạng, mọi người trong làng đều kéo nhau lên rừng tham gia vào cuộc thi. Một buổi sáng trôi qua mà chưa có ai tìm thấy một bông hoa đầu xuân nào. Giữa lúc mọi người đang chán nản định bỏ cuộc, thì trên một triền núi cao, người ta bỗng nghe vọng xuống một tiếng la mừng rỡ: ”Tôi đã tìm thấy!”. Thì ra đó là tiếng reo hò của một cậu bé nhỏ nhất trong làng. Tất cả mọi người già cả lớn bé, đàn ông đàn bà đều chạy lên triền núi chia sẻ niềm vui của cậu bé. Thế nhưng không may cho cậu, vì cánh hoa lại nằm kẹt trong một khe đá mãi dưới vực sâu. Muốn được xem là người may mắn nhất trong năm, chính cậu phải là người đích thân hái cánh hoa. 

Tất cả mọi người tham dự cuộc thi đều mong muốn cho cậu bé đạt được vinh dự ấy. Năm người đàn ông lực lưỡng nhất trong làng liền mang đến một sợi dây thừng để giúp cậu bé leo xuống vực. Nhưng cậu bé òa khóc lớn tiếng. Cậu muốn được cánh hoa nhưng không dám leo xuống vực sâu. Mặc cho mọi người cố gắng thuyết phục cậu vẫn cứ khóc. Người ta lại mang đến một sợi dây thừng khác chắc chắn hơn. Và lần này tất cả trai tráng trong làng đều được động viên đến để giúp cậu bé hái cho bằng được cánh hoa. Đám đông bao quanh cũng hết lời cổ vũ. Nhưng vô vọng, không một sức mạnh nào có thể thuyết phục được cậu bé. Sau một hồi đắn đo thì cậu bé đưa tay lên lau nước mắt và nói một cách quả quyết: ”Tôi sẽ leo xuống vực sâu, với điều kiện là để cho ba tôi nắm sợi dây thừng”.

Sưu tầm
(do một bạn A3 đóng góp)

3 comments:

  1. Bạn a3 thân mến! Mình hiểu ngụ ý bạn khi giới thiệu với bạn bè câu chuyện ngụ ngôn xưa. Mình xin bình loạn khác tí cho vui.
    Thứ nhất mình thú thật là rất ít khi nhìn thẳng vào mặt của Phụ nữ, mà chỉ ngắm nghía chiêm ngưỡng là chủ yếu và khi đó miềng xin thưa là hổng thấy Trời trăng mây đất gì ráo, Thiệt đó bạn!
    Thứ hai là miềng hổng có cậu con trai nào để nó dám cầu khẩn mình khi nguy khó nên ganh tị với người cha kia quá bạn ơi!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Ngày và đêm rõ ràng là chuyện của đạo sư nghĩ, còn ta đôi khi ta thấy đêm là ngày, ngày là đêm ta bỗng dưng cảm thấy thú vị là chuyện đương nhiên. Thỉnh thoảng ta cần làm đạo sĩ 1 chút để nhận ra ai là bạn đặng kéo đi nhậu. Nhậu đến nhìn mặt bạn kO ra, ấy là lúc ngày đêm lẫn lộn mất rồi!
      Bạn ơi, mẹ là cái nôi, là tấm mền bảo bọc, còn cha là sự vững mạnh cho cả con trai lẫn con gái bạn à, kO phải chỉ con trai mới cần cha mà con gái có cha luôn bên cạnh, thì cô gái đó rất bản lãnh. Thực tế đã chứng minh cho mình nhìn thấy rồi.

      Delete
    2. Mình muốn nói thêm, các bạn nhìn thấy tình bạn ở nhau là các bạn đang nhìn thấy rõ ngày, đêm đó.

      Delete