Sunday, 16 December 2012

Cô Bé Bán Diêm

Đêm giao thừa năm đó trời lạnh khủng khiếp, tuyết giăng kín cả bầu trời u ám. Trong cái lạnh giá và tối tăm đó có một cô bé nhỏ nhắn, bất hạnh, đầu để trần, đi chân đất lang thang dọc theo con phố. Thật ra khi rời khỏi nhà thì cô bé có mang theo đôi dép đó chứ, nhưng mà điều đó thì có giúp ích gì được đâu? Khi mà đôi dép của mẹ cô để lại thì rộng quá khổ, rộng đến nỗi cô bé đáng thương kia đã làm vuột mất nó đi khi băng ngang qua đường, lúc mà chiếc xe song mã phóng vụt qua. Một chiếc dép thì văng đâu mất, chiếc còn lại thì một thằng nhỏ bụi đời đã nhặt lấy và chạy đi mất. Thằng nhỏ nghĩ là biết đâu chừng một ngày nào đó thì nó sẽ có dịp dùng đến.

Vậy là cô bé đành phải bước đi với đôi bàn chân trần nhỏ bé đã trở nên tím tái vì lạnh. Cô bé có mang theo bên mình mớ que diêm bỏ trong một cái yếm cũ và mớ diêm còn lại thì cô cầm trên tay. Suốt cả một ngày dài vậy mà không có người nào mua gì cho cô bé cả, mà cũng chẳng có ai cho cô bé được một đồng xu lẻ nào. Cô bé run rẩy lê bước với cái lạnh và đói - một cảnh tượng mới thương tâm làm sao, thật tội cho cô bé quá!

Những bông tuyết đã phủ đầy mái tóc dài mượt mà của cô bé, mái tóc dịu dàng quấn quanh cổ, vậy mà đã có khi nào cô bé biết rằng mình có mái tóc đẹp đến như thế đâu. Ánh sáng của những ngọn nến đã bắt đầu hắt ra từ các khung cửa sổ và mùi ngỗng quay quyến rũ nhắc nhớ cho mọi người rằng đó là đêm giao thừa và cô bé thì chắc là cũng thừa biết điều đó.

Cô bé ngồi co ro trong một góc khuất giửa hai ngôi nhà, chỗ có một bức tường nhô ra. Đôi chân cô bé co rụt lại, nhưng nó lại càng làm cho cô cảm thấy lạnh hơn. Cô bé nào có dám quay trở về nhà, khi mà chẳng bán được một hộp diêm nào hết thì thế nào thì cũng sẽ bị cha đánh đòn vì không đem về được một đồng xu lẻ nào cả. Vả lại ở nhà thì cũng có khác gì hơn đâu, chỉ có mỗi cái mái nhà gió thổi tang hoang, mặc cho mấy chỗ nứt to đã được vá lại bằng rơm và mớ giẻ rách rồi.

Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé đã gần như tê dại đi vì lạnh. Ờ nhỉ, có khi chỉ cần một que diêm thôi thì cũng có thể mang lại cho cô bé nhiều sự dễ chịu đấy. Nếu như cô bé dám lấy ra một que từ bó diêm, xong quẹt nó vào tường, rồi dùng nó để sưởi ấm những ngón tay của cô thì chắc là tuyệt lắm. Cô bé rút một que diêm. "Xoẹt!" que diêm bùng cháy! Ngọn lửa sáng và ấm giống như một ngọn nến khi cô hơ đôi bàn tay trên đó, thật là một thứ ánh sáng tuyệt vời làm sao. Cô bé thấy giống như mình đang ngồi trước một cái lò sưởi lớn bằng kim loại, có mấy cái chân bằng đồng sáng loáng và ở trên nóc lò thì cũng có hoa văn trang trí chạm trổ bằng đồng hẳn hoi. Cứ nhìn ngọn lửa cháy bùng thì mới thấy nó ấm áp và rực rỡ làm sao. Cô bé cũng đã đưa cả đôi chân ra để sưởi ấm chúng, thế nhưng ngọn lửa nhỏ đã tắt ngúm mất rồi, và cả cái lò sưởi cũng biến mất theo, để chỉ còn lại mẫu diêm cháy dở trên tay của cô bé.

Cô bé quẹt thêm một que diêm nữa lên tường, nó phát cháy sáng rực và chỗ khoảng tường có ánh sáng chiếu lên thì trở nên trong suốt như là một mảng lụa, đến nỗi cô bé có thể nhìn thấu vào tận bên trong căn phòng. Chiếc bàn được trải một tấm khăn bàn trắng tinh; trên đó được bày biện đủ thứ các món ăn sang trọng, và con ngỗng quay thì được nhồi đầy nào là những táo và mận khô. Và lại càng khó tin hơn nữa khi con ngỗng quay bổng nhảy ra khỏi dĩa, lăn tròn trên nền nhà với nguyên cả dao và nĩa vẫn còn ghim trên mình của nó. Cho đến khi nó đến được chỗ cô bé tội nghiệp thì que diêm lại tắt ngúm để chẳng còn lại gì ngoài bức tường dầy, lạnh và ẩm ướt.

Cô bé lại quẹt thêm một que diêm nữa. Bây giờ thì cô thấy mình đang ngồi dưới một cây thông giáng sinh rực rỡ mà nó còn cao lớn và có nhiều món đồ trang trí hơn cả cây thông giáng sinh mà cô đã từng nhìn thấy qua khung cửa kính ở nhà của một ông thương gia giàu có nọ. Hàng ngàn ánh đèn tỏa sáng trên các cành cây xanh tươi và những bức tranh sặc sỡ, giống hệt như cô bé đã có lần thấy trưng bày tại mấy cửa tiệm. Cô bé vói tay về phía trước - que diêm vụt tắt. Những ánh đèn của cây thông giáng sinh chợt bay bổng lên cao và cao hơn nữa làm cô bé thấy chúng giống như là những vì sao trên tiên giới. Bỗng có một chiếc vụt rơi xuống kéo theo sau một vệt lửa dài. "Có người vừa mới qua đời!" cô bé thầm nghĩ vậy mà chợt nhớ đến Bà, người duy nhất yêu thương cô bé mà bây giờ đã không còn hiện hữu trên cõi đời này nữa. Đã có lần Bà bảo với cô bé rằng, mỗi khi có một ngôi sao băng tức là cũng vừa có một linh hồn trở về với chúa.

Cô bé quẹt thêm một que diêm nữa vào bức tường, ánh sáng chan hòa lại trở về; và xem kìa, Bà đứng ngay trong vầng hào quang, thật tươi sáng, dịu dàng và phúc hậu làm sao. "Bà ơi!" cô bé nức nở. "Hãy mang cháu theo cùng Bà! Cháu biết rồi thế nào Bà cũng sẽ đi mất khi que diêm cháy hết cho mà coi. Bà sẽ lại biến mất cũng giống như cái lò sưởi ấm áp, cũng giống như con ngỗng quay ngon lành kia, và cũng giống như cây thông giáng sinh rực rỡ kia mà thôi!". Và rồi cô bé vội vã quẹt cả bó diêm lên tường để được giữ Bà lại ở bên cạnh mình. Những que diêm phát ra một thứ ánh sáng chói chang còn hơn cả ban ngày. Chưa bao giờ cô bé lại thấy Bà cao lớn và phúc hậu đến như thế. Bà vòng tay ôm lấy cô bé và rồi cả hai bà cháu cùng bay bổng lên không trung trong ánh sáng chan hòa và niềm vui sướng vô biên. Hai bà cháu cứ bay lên cao, cao mãi, đến nơi mà ở đó không còn cái lạnh, không còn đói khát mà cũng không còn phiền não nữa. Họ đã về với Chúa.

Tờ mờ sáng hôm sau, ở chỗ góc phố kia, cô bé bất hạnh ngồi đó với đôi má ửng hồng và nụ cười thì như vẫn còn phảng phất trên môi. Cô bé ngồi dựa vào tường chết cóng ngay trong đêm giao thừa. Cô bé ngồi đó bất động với mớ que diêm đã cháy tàn. "Con bé muốn sưởi ấm nó đó mà", người ta bảo nhau vậy. Chẳng có ai mảy may hay biết gì về những điều tuyệt diệu mà cô đã được thấy trước đó. Và cũng không một ai có thể hình dung ra được cái nơi chốn nhiệm màu mà hai bà cháu đã đến trong niềm hân hoan rộn ràng của một năm mới. 
 
Nguyễn Tuấn Phương

(dịch từ truyện ngắn "The Little Match Girl" của nhà văn Hans Christian Andersen)

7 comments:

  1. Đây là một trong những mẫu truyện mà Vĩnh thích nhất đó Phương...
    Thanks Mate,

    ReplyDelete
    Replies
    1. Phương nhớ hồi đó Vĩnh cũng thích đọc cuốn "Những Tâm Hồn Cao Thượng" đúng không? Cheers mate.

      Delete
    2. YES!
      Sao Phương còn nhớ hay vậy?
      Thân chúc Phương và gia đình một mùa giáng sinh an lành và hạnh phúc.

      Delete
    3. Newtown, Connecticut - USA: 20 angels - 10 ngày trước Giáng Sinh 2012; và luôn có nhiều cô bé bán diêm khắp nơi trên thế giới.

      Delete
  2. Giáng sinh cũng đã gần về rồi , ngẫm lại cũng buồn cho ai cũng như cô bé bán diêm ko được đón đêm giáng sinh cùng những người thân - Nhân mùa giáng sinh xin chúc các bạn 12a4 & tất cả bạn bè niên khóa 1980 - 1983 Phú Nhuận . Đón đêm giáng sinh an lành , tràn đầy hạnh phúc bên gia đình và những người thân yêu nhất - Thân chào

    ReplyDelete
  3. Chào Phương, Vĩnh, Thảo và bạn hữu 12a4. Những mẩu chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa lúc nào cũng làm ta thổn thức không nguôi.

    ReplyDelete
  4. Lúc nhỏ, mình đã khóc và ray rức thay cho số phận của cô bé, nhưng giờ thì mình đã biết biến những giọt nước mắt ấy thành những đóng góp tuy nhỏ nhoi như hạt cát nơi sa mạc, nhưng nó giúp mình để lại một chữ AN trong tâm, xin chia sẻ với các bạn cùng một nỗi niềm.

    ReplyDelete