Friday, 20 July 2012

Mảnh Vườn Xưa

Tôi ví mình như gã làm vườn, tiếc nuối mảnh vườn hoa mộng ngày xưa, nay tìm cách vun xới, kiếm tìm những thứ cây cỏ thân quen của thuở học trò ngày trước mang về gieo trồng trên mảnh đất hoang tàn xơ xác. Chỉ mong sao tìm lại được chút nào hình bóng thân quen của góc vườn đầy ấp kỷ niệm của ngày xưa. 

Mỗi khi thấy cây lá trổ chồi, đâm hoa kết trái, chim chóc kéo nhau đến hót vang cả góc vườn thì lòng tôi mừng vui khấp khởi, xem đó là những phần thưởng quý giá cho những việc mình đã làm bấy lâu nay. Để rồi lại càng cố gắng săm soi cành lá, chăm bón vun trồng cho mảnh vườn ngày một thêm xanh tốt thêm lên. Tôi cảm thấy hài lòng với những việc mình đang làm và xem đó là một việc làm hết sức tự nhiên, cũng như là một phần không thể thiếu trong đời sống vậy.

Duyên số đã đưa bọn mình đến với nhau trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Để rồi sau đó, như những hạt cỏ bị cuốn phăng theo con lốc xoáy của thời cuộc mà tản mác đến khắp phương trời. Có hạt thì rơi quanh quẩn đâu đó bên gốc cây cổ thụ già thân quen, có hạt thì vượt ngàn dậm đường đến những miền đất xa xôi hẻo lánh. Có hạt thì may mắn rơi xuống vùng đất màu mở, mưa thuận gió hòa, chói chang nắng ấm. Có hạt thì mắc kẹt vào vùng đất khô cằn sỏi đá hay mưa bão chập chùng. Và cũng có hạt chẳng ai hay biết đã trôi nổi về những nơi nào? Bị vùi lấp dưới đáy đại dương hay trong lòng đất lạnh?  

Và cũng chính duyên số đã một lần nửa lại đưa bọn mình trở lại với nhau sau những năm tháng dài cố gắng bám lấy mảnh đất định mệnh, vượt qua những nghịch cảnh để sinh tồn. Những thân cây sau những cuộc bể dâu đã vẫn cố vươn lên để trưởng thành trước những cơn gió bão phũ phàng của cuộc đời thì nay lại vươn dài cành lá đan chặt lấy nhau như để tìm lại những khoảnh khắc êm đềm của ngày xưa.  

Mảnh vườn xưa với những cành cây vừa mới đâm chồi nẩy lộc, những nụ hoa chớm nở vẫn còn đọng giọt sương mai thì nay đã không còn nửa, thay vào đó là những gốc cây già dặn mang nhiều tì vết của năm tháng cuộc đời. Có cây thì xum xuê xanh tốt, có cây thì mệt mỏi héo mòn nhưng tất cả đều cố gắng vươn cành tìm lấy nhau, đan chặt vào nhau như để tồn tại, như để ngạo nghễ với những thử thách của cuộc đời. Và cũng như để muốn nói lên rằng sẽ không có mãnh lực nào có thể đánh bật gốc được những thân cây đang đan chặt vào nhau kia. 

Riêng tôi thì vẫn thấy thấp thoáng phía sau hàng cây già cỗi kia là hình bóng của mảnh vườn xưa, dường như vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào.

Viết cho những bạn bè thân yêu.

Nguyễn Tuấn Phương

4 comments:

  1. Mảnh vườn đang cần tưới nước Phương ơi,đọc và thấm ý lắm

    ReplyDelete
  2. Mấy ông Nguyễn ngọc Ngạn lớp 12A4 sao không vận dụng Talent của mình mà viết sách cho thiên hạ thưởng thức hả?
    Bài viết nào cũng rất hay...
    Vĩnh rất vui vì đã có những tài liệu quý giá này để show to my kids...
    Thank you guys,
    Cheers,

    ReplyDelete
  3. Phương, ông viết bài này dễ thương lắm, người đọc cảm nhận được tình của ông đối với đám bạn bè củ rất nồng hậu.

    ReplyDelete
  4. Hạnh Ca, phải nói ngược lại thì đúng hơn. Lần gặp lại các bạn vừa rồi đã làm Phương phải suy nghĩ rất nhiều khi thấy được tình cảm của bạn bè cũ trong lớp tụi mình dành cho nhau sau bao nhiêu năm xa cách thì vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào.

    ReplyDelete