Sunday, 13 May 2012

MẸ TÔI

Một buổi trưa thứ Bảy văn phòng vắng vẻ, ngoài trời mưa lất phất, cảnh vật yên tĩnh lạ thường, tôi nán lại văn phòng chưa vội về, nỗi nhớ Mẹ của tôi dâng trào khi tình cờ nghe bài hát ‘Ngày không còn mẹ’ được download từ internet (*). Từng ca từ như thấm vào từng ngóc ngách trong thẩm sâu tâm hồn, từng dòng cảm xúc tràn về mạnh mẽ hơn bao giờ hết: Nhớ Mợ quá Mợ ơi! ‘Con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi’.

Chìm đắm trong bản nhạc, tôi nhớ lại từng hình ảnh, từng cảm xúc đã trải qua cách nay đã nửa năm mà như mới hôm qua. Mẹ tôi, người mẹ thương yêu của tôi đang hiện diện trước mặt tôi đó, nhưng như không hề còn đó. Nằm trên giường bệnh, Mẹ không còn nhận biết được điều gì đang xảy ra với mình và sắp xảy ra với đàn con cháu nữa. Mẹ tôi đó, mẹ đang nắm đó! Thương quá! Đau đớn quá! Thì thầm bên tai, tôi cố gọi ‘Mợ ơi, con đây, Mợ có nghe con nói không …’

Cũng bài hát này tôi được nghe nhiều lần trong những ngày linh cữu mẹ còn lưu lại nhà. Hình ảnh đứa con với vành khăn trắng trên đầu như cố níu kéo mẹ, ôm xiết chiếc quan tài vô hồn kia. ‘Vầng trăng khuất đi, con mới hiểu thế nào là đêm tối … Mất cả vầng trăng, mất cả đại dương’. Mẹ càng xa tôi hơn khi nắp quan tài che dần khuôn mặt mẹ. Tôi như muốn đổ quỵ, thân thể rã rời, không còn nhận ra cảm xúc lúc này ra sao, tôi như người mất hồn, sao mình bất lực thế! Mẹ tôi đó, nhưng không thấy mẹ nữa rồi! Con mất mẹ rồi sao? Mẹ không còn nữa ư? Tôi lặng người, ngực tôi quặn đau …


Ngày không còn mẹ! Người ta mang mẹ đi rồi và thực sự từ hôm nay mới là ngày tôi sẽ không còn mẹ mãi mãi. Con mất mẹ rồi! Mất thật rồi! Bằng tất cả nhận thức của mình, con mới hiểu ra điều này. ‘Con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi …

Một nắm tro tàn, mẹ đấy ư? Con chỉ còn mẹ trên di ảnh, trong tâm hồn, trong trí nhớ… mẹ vẫn mãi ở bên con. ‘tình mẹ thênh thang như mây trời quyện xuống hồn con, như vòng tay tìm con thơ bé … tình mẹ thương con không đổi dời’ Mẹ là thế đó.

‘Thầm nhắc nhở con hãy sống thanh cao, hỡi con yêu của mẹ’ là lời cuối cùng của bản nhạc cũng là lời cuối mẹ dành cho tôi.

(*) Tôi thích nghe bài hát này do linh mục Nguyễn Sang trình bày. Cha Nguyễn Sang hát hay, Ngài dùng lời hát của mình để giúp đỡ bao người nghèo khổ khắp mọi nơi, Cha có một nhóm thiện nguyện “Hát Vì Người Nghèo – HVNN”. Lời bài hát này như sau:

Ngày không còn mẹ. con mới hiểu lòng mẹ bao la
Vầng trăng khuất đi, con mới hiểu thế nào là đêm tối
Con mất mẹ rồi (3 lần)
Mất cả vầng trăng, mất cả đại dương

Ngày không còn mẹ, con mới hiểu ngọt ngào lời ru
Đời bao lắng lo, con thấy cần những bàn tay nâng đỡ
Con mất mẹ rồi (3 lần)
Mất cả lời ru, mất cả tuổi thơ

Ngày không còn mẹ, con mới hiểu Me là dòng sông
Chở bao ước mong, mong tới ngày đưa thuyền con xuôi bến
Con mất mẹ rồi (3 lần)
Mất cả dòng sông, mất cả chờ mong

Mẹ về quê hương chốn xa vời, tình mẹ thênh thang như mây trời quyện xuống hồn con, như vòng tay tìm con thơ bé.
Mẹ về quê hương chốn xa vời, tình mẹ thương con không đổi dời, thầm nhắc nhở con hãy sống thanh cao, hỡi con yêu của mẹ.

Trần Thị Trung Trinh

3 comments:

  1. Cám ơn Trinh đã chia xẻ những cảm xúc thầm kín về mẹ nhân ngày Mother's Day.

    ReplyDelete
  2. Xin tặng một đóng hoa hồng cho những ai không còn mẹ! Xin cám ơn Trinh đã viết bài viết quá tuyệt vời về mẹ!

    ReplyDelete
  3. Trinh viet bai nay hay va y nghia lam ,Trinh lam Tai muon ve VN tham me qua,bye

    ReplyDelete