Saturday, 3 January 2015

TIN VUI ĐẦU NĂM

Theo thông lệ cứ vào ngày đầu năm tui có cái tật bắt phone lên đầu tiên là chúc tết ông bà cha mẹ, anh chị em bên Mỹ, bên Việt, nơi phương Đông, tận trời Tây…. Sau đó cứ theo thứ tự lớn nhỏ từ hàng xóm bên này đến mấy thằng nối khố ngày xưa ở trong nước  (như thằng Thảo mốc, thằng Nam vố..) kéo dài tới bên xứ Mỹ (Thành cận, thằng Long lai..)…. Cho tới khi bấm cái số phone bên San Jose, nghe đầu dây bên kia giọng cái thằng  Vĩnh Bùi run cầm cập, nói năng cà lăm chữ được chữ mất… Cứ tưởng cái thằng gìa này đầu năm xui xẻo để mấy con virus cúm xâm nhập hay bắt chước bõm bẽm nhai trầu cho giống mấy ông bà gìa ngày xưa.., Dè đâu cu cậu đang kể công nhờ tài nghệ của cậu nên vợ vừa mới bễ bầu sãn sanh cho nhân loại một thằng cu cho thêm vẽ vang dân tộc.  Kỳ này Cu tý nhĩnh hơn cái Tũn lần rồi  (6 bl.2) mẹ tròn con vuông. Cu Tèo mang họ bố với cái first Name là Vinci.


“I’m proud of you, Bro”.  Trong đám bạn bè ngày xưa đứa nào cũng tưởng mình là vô địch thiên hạ, “ngựa non háu đá” ‘dân chơi bất cần thân thể” rước dzợ dzề  là sản xuất liền tù tì, chỉ sau vài năm gác kiếm… nằm thở dốc.  Ngày nay mới biết mèo nào cắn miễu nào, tao thách tụi bây có đứa nào máy móc chạy ngon lành như thằng Vĩnh này hông?  Thế mới biết đồ cổ có cái gía trị của đồ cổ.  Hàng tốt hay không là ở cái… độ bền

*Tui phục thằng Vĩnh có cái bãn lĩnh riêng của loại “hàng tồn kho” đánh đâu thắng đó, muốn cái Tũn có cái Tũn, muốn Cu Tèo có Cu Tèo, năm nay nhờ gía xăng cộ qúa rẽ, hắn mạnh dạn nhấn ga hết cở đầu năm nạp nhiên liệu cuối năm có…xe con để bồng.  Nghe tin mừng của nó mà cảm thấy hơi nhột nhột trong lòng vì biết mình chẳng bì được với hắn, biết mình đang trong cái ngưỡng “Lực bất tòng tâm. Trên bảo dưới không nghe”… Cái thằng thấy dzậy mà …hổng phải dzậy .

*Tui nễ thằng Vĩnh vì dám nghĩ dám làm "vì tương lai con em chúng ta” ráng sãn xuất cho đủ nếp tẻ cho con cái có chị có em.  Nễ thằng Vĩnh vì rất chìu vợ, vợ muốn thì chồng chìu, bất kể ngày đêm, có bao nhiu bi bấy nhiu, thế mới biết “đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn”. Thế mới biết “gừng càng gìa càng cay” hàng củ chứ chưa bao gìơ…gỉ sét.

*Tui lo cho thằng Vĩnh vì mai mốt tay bế tay bồng, đi đâu kệ nệ tã sữa, con réo con đòi, bón cơm, giặt gỉu hết xí quách, về nhà vợ cứ ngúng nguẩy cười duyên thì thiệt…sức voi nào chịu thấu, hở trời? Thiệt  xót xa cho cái thằng bạn gìa, phen này đứa nào thương nó mau mau tìm vài toa thuốc Minh Mạng, mật gấu, nhung hươu…cứu vớt cái đời giai cho nó với. 
    “Hai tay hai đứa con thơ
     Vợ thì ở nhà, lại đòi….tòm tem”

*Tui xót cho nó vì kể từ giờ này con trâu Vĩnh Bùi tha hồ mà hì hụp kéo cày cả đồng cạn lẫn đồng sâu, tôi nghiệp cái xác ve của khứa ráng mà lặn lội ngoài bờ ao, đường còn dài lắm em ơi, hổng biết cái ngày em tập cho con em lái xe em có cần phải chống gậy mà ngóng theo hay không?  Nói vậy thôi “trời sinh voi, sinh cỏ” mờ, đã là “dân chơi thì hổng sợ… mưa rơi”.


*Nhưng tui thiệt mừng cho cái thằng nối khố này vì gìơ đây nó chứng minh đươc cái bản lĩnh đáng tự hào, chậm mà chắc, xe nhiều miles mà chạy còn mướt chán, nó cũng làm tui được dịp dựa hơi,  hôm qua lúc báo tin cho vợ tui là thằng Vĩnh sinh con trai, tui còn ráng ưởn ngực phang đại một câu: “Mấy bà đừng tưởng tụi tui là hàng out of date, thấy dzậy chứ khi cần là tới đâu cũng tới hết, bạn tui như dzậy thì tui cũng hổng kém đâu…” Bả nghe xong chỉ ngún nguẩy chả thèm bàn luận gì… tui đoán bả chẳng tin chút nào.   Mừng vì thằng Vĩnh lần này nặn ra được thằng Cu là cái thằng cháu trai đầu tiên cho bên gia đình nó, mọi người rất mong chờ, bố Vĩnh khoái tỉ vì từ đây có người mang cho nó cái họ Bùi, có người mai mốt còn biết bàn luận khi coi football . Lần này có cả bố mẹ vợ bên Việt Nam sang trông cháu cho, cả nhà xúm xít phụ giúp… Đúng thiệt là …cháu ông trời.


Nhìn mấy tấm hình mấy đứa nhỏ con nó thiệt dễ thương hết sức, chị em gì mà ú nụ, thằng Vĩnh thấy vậy mà hên thiệt, gia đình đề huề, nếp tẻ đầy đủ “mai mốt có dịp tao phải mượn mấy cuốn sách bí kíp của mày, chẳng hiểu máy móc mày tu sửa ở đâu mà bon bon trên highway ngon lành dzậy???”

Xin chúc mừng, chúc mừng vợ chồng nhà Cu Vĩnh, chào đón Cu junior  Vinci Bùi.  Thế là đất Mỹ này có thêm một thành viên, xã hôi thêm một nhân khẩu và gia đình thằng bạn gìa thêm một niềm vui to lớn… “you’re the best, man”.
    “Dù ai nói ngã, nói nghiêng
     Lòng ta vẫn quyết làm liền đứa (thứ) ba??”
                                     
LÊ  BÁ  TÀI,   Viginia Jan, 02, 2015


Tuesday, 16 December 2014

Mùa Thu

Bên đây bây gìơ là mùa Đông lạnh ngắt, nhưng vì tin tức lúc này chạy chậm chạp qúa nên hôm nay xin trình làng vài tấm hình chụp hồi mùa thu tại Washington DC ở nhà quốc hội (Capital Hill,) Washington Monument và Skyline Dr...

Lê Bá Tài











Monday, 8 December 2014

Cô Bé Piccola

Đã lâu lắm rồi, tại một miền đất đầy ánh mặt trời ở nước Pháp, có một cô bé con tên là Piccola. Cha cô bé mất khi cô chỉ mới là một đứa bé con, còn mẹ cô thì rất nghèo và phải làm lụng vất vã cả ngày ở ngoài đồng để kiếm miếng ăn. 

Cô bé Piccola không có búp bê và đồ chơi và thường phải bị đói và lạnh, thế nhưng cô bé không bao giờ buồn hoặc cảm thấy cô đơn. Nếu như không có bọn trẻ con để chơi cùng, hoặc là nếu như cô bé không có áo quần tươm tất và các thứ đồ chơi xinh đẹp, thì đến mùa hè lúc nào cũng luôn sẵn có lũ chim chóc trong rừng và những bông hoa ngoài đồng cỏ kia rồi. Cứ mỗi khi lũ chim cất tiếng hót thì mới hay làm sao, và những cánh hoa dại thì thật là rực rỡ và xinh xắn! Còn vào mùa đông khi mà mặt đất phủ đầy tuyết thì Piccola lại phụ giúp mẹ và đan những chiếc vớ len dài màu xanh. Còn lũ chim tuyết thì phải cho chúng ăn bằng mấy mẫu bánh mì vụn, nếu như cô bé có thể tìm được... và rồi lại đến Giáng Sinh.

Nhưng vào năm đó thì mẹ cô bé bị bệnh và không làm ra được đồng nào. Piccola phải làm việc cực nhọc suốt cả ngày và bán đi cả những chiếc vớ mà cô đan được, để mặc cho đôi chân trần bé nhỏ tái xanh đi vì cái lạnh. 

Khi sắp đến ngày Giáng Sinh cô bé mới nói với mẹ rằng: "Con không biết năm nay ông già Noel có cho con gì không nữa. Con không thể treo vớ của con bên lò sưởi, thế nhưng con sẽ để chiếc giày gỗ ở chỗ trước lò sưởi cho ông ấy. Con chắc là ông ấy sẽ không quên con đâu."
"Đừng có mà nghĩ đến chuyện đó, cưng của mẹ à", mẹ cô bé trả lời. "Mình phải lấy làm mừng lắm rồi nếu như có được đủ bánh mì để mà ăn."      

Nhưng Piccola thì không thể tin là ông thánh tốt bụng lại có thể quên cô bé được. Trong đêm giáng sinh cô bé sẽ đặt chiếc giày gỗ nhỏ ở phía trước chỗ lò sưởi và rồi sẽ đi ngủ và mơ thấy ông già Noel. Người mẹ đáng thương nhìn chiếc giày nhỏ mà nghĩ đến đứa con gái yêu dấu sẽ phải buồn biết bao nhiêu khi thấy chiếc giày trống không vào buổi sáng, và ước gì bà có chút gì đó, dù chỉ là một cái bánh nhỏ xíu, để làm món quà Giáng Sinh. Ở trong nhà thì thật là không còn gì cả ngoại trừ một vài đồng xu lẻ dành để mua bánh mì.

Khi bình minh ló dạng thì Piccola cũng thức dậy và chạy ngay đến chiếc giày của cô bé. 
Ông già Noel đã đến hồi hôm. Ông ấy đã không quên đứa trẻ nhỏ đã nghĩ đến ông với một niềm tin như vậy. Hãy thử xem ông ấy đã mang thứ gì đến cho cô bé. Nó nằm ngay ở trong chiếc giày gỗ, ngước nhìn cô bé với cặp mắt sáng của nó và kêu chim chíp một cách mãn nguyện khi cô bé vuốt ve những chiếc lông mềm mại của nó.


Một con chim én vì đói và lạnh nên nó đã bay theo ống khói để vào bên trong căn phòng và rúc vào chiếc giày để tìm hơi ấm.
Piccola nhảy múa vì mừng rỡ và áp chặt con chim én run rẩy vào ngực. Cô bé chạy đến bên giường mẹ. "Mẹ, nhìn này, nhìn!" cô bé hét toáng lên. "Một món quà Giáng Sinh, một món quà từ ông già Noel!". Và rồi cô bé lại tiếp tục nhảy múa trên đôi bàn chân trần.

Cô bé cho chim ăn và giữ ấm cho nó và chăm sóc cho nó thật cẩn thận suốt mùa đông. Cô bé dạy cho nó lấy những mẫu bánh mì vụn từ bàn tay và môi của cô và dạy cho nó đậu trên vai khi cô đang làm việc.

Đến mùa xuân thì cô bé mở cửa sổ để cho chim bay đi, nhưng nó chỉ ở quanh quẩn trong cánh rừng gần nhà suốt cả mùa hè và thường hay đến trước cửa nhà cô bé vào buổi sáng sớm để cất lên những điệu hót hay nhất.      

Nguyễn Tuấn Phương
(dịch từ truyện ngắn "Little Piccola" của nhà thơ Celia Thaxter)

Thursday, 4 December 2014

Tin Vắn Cuối Năm

Mới hôm vừa rồi, trong lúc đang tưới cây ngoài vườn thì tôi mới thắc mắc là tại sao mấy nhánh thanh long mà bà Ngọc gầy mang qua cho hồi năm ngoái, mặc dù đã được chăm sóc cẩn thận hơn cả năm rồi, thế mà nó cứ vẫn dậm chân tại chỗ chứ chẳng chịu lớn ra thêm được một tí ti ông cụ nào cả. Định bụng là khi nào gặp lại bà Ngọc gầy thì sẽ hỏi cho ra lẽ là tại sao cây bà ấy trồng thì ra trái xum xuê đến phát ham, còn cây tôi trồng thì cứ là èo uộc đến nỗi chẳng mọc ra được một nhánh để làm thuốc? Hổng chừng bà ấy có bí quyết nào đó hay chăng? 


Không biết là tôi với bà Ngọc gầy có thần giao cách cảm hay sao mà mới vừa nhắc tới ngày hôm trước là ngày hôm sau bả phone qua liền. Ước gì ông thần tài mà cũng được nhanh nhậy như vậy thì chắc là giờ này tôi đã ung dung vừa nhấm nháp champagne, vừa nằm phơi nắng ở bãi biển Bahamas thơ mộng hay đang lênh đênh trên một chiếc du thuyền sang trọng nào đó ở bờ biển Địa Trung Hải rồi cũng nên? Trở lai câu chuyện là bà Ngọc gầy mới nhắn tin cho hay là bà ấy sắp sửa qua Melbourne và lần này có cả ông xã là anh Phước đi cùng. Tất nhiên là tụi tôi không bỏ lỡ cơ hội hiếm có và làm ngay một cái hẹn để họp mặt hỏi thăm tin tức của nhau dạo này ra sao.


Hôm hai vợ chồng Ngọc đến nhà tôi thì thời tiết không được tốt lắm nên tụi tôi chỉ ở nhà nói chuyện và đi dạo chơi ở công viên ở gần nhà. Hơn nữa Ngọc qua Melbourne lần này cũng khá bận rộn với công việc thăm viếng người thân trong gia đình vào dịp cuối năm nên tụi tôi chỉ hẹn gặp nhau có một lần mà thôi. Cũng như mọi khi, sau phần thăm hỏi sức khỏe của nhau và tán dóc đủ thứ chuyện trên trời dưới biển thì câu chuyện của tụi tôi cũng lại xoay quanh đề tài bạn bè cũ trong lớp khi trước (không biết là hôm đó có ai bị ắt xì hơi hay không?). Riêng bà Ngọc gầy thì vẫn không có gì thay đổi, tức là mặc dù ăn quà vặt thả cửa nhưng dường như việc đó chẳng làm cho bà ấy bớt gầy đi một chút xíu nào. Ngoài ra thì tụi tôi cũng không quên nhắc đến chuyện cái blog của lớp mình sao lúc chẳng có ai chịu tham gia viết lách gì cho nó vui nhà vui cửa cho nên cũng làm cho tôi cũng bị cụt hứng theo là vậy.


Gặp lại bà Ngọc gầy lần này thì hẳn là vui rồi nhưng có hai điều làm tôi lấy làm hết sức là khoái chí trong lòng nên phải kể ra đây. Điều thứ nhất là được bà ấy chê dạo này tôi trông "hơi bị ốm". Thú thực là trong thời gian gần đây thì tôi hết sức lấy làm quan ngại trước mức tăng trưởng vượt bực của cái vòng bụng và nếu cứ tiếp diễn theo cái đà này thì chắc là sớm muộn gì tôi cũng sẽ có cái hân hạnh được kết thân với mấy ông bà bác sĩ. Vậy thì thử hỏi tôi không lấy làm khoái chí sao được khi được chê như vậy? Còn điều thứ hai là lần này không còn nghe bà ấy nhắc nhở gì đến ba cái vụ tóc bạc hay muối tiêu gì như lần trước nữa. Lý do đơn giản là vì tóc nó đã bạc hết cả rồi thì lấy đâu ra chỗ để mà có thể bạc thêm được nữa? Dẫu sao thì cũng còn được cái an ủi là dù cho tóc có bạc hết đi nữa thì ít ra nó cũng còn dính ở trên đầu chứ không như cái thằng "ho gà" kia phải không các bạn?


Nhân cơ hội họp mặt chớp nhoáng vào dịp cuối năm thì nhóm Úc Châu cũng xin chúc các bạn bè gần xa luôn được vui khỏe và mong lại sẽ có dịp sớm gặp lại nhau.

Nguyễn Tuấn Phương

Wednesday, 23 July 2014

MÙA HÈ THÚ VỊ

Không như mọi năm, mùa đông năm nay tại vùng Virginia kéo dài hơn mọi khi, trời tuyết lạnh, mưa bão liên miên... Bà mẹ thiên nhiên tính nết bất thường, phần vì cái thân xác cũa tôi bị lão hóa khá nhiều theo năm tháng, sức chịu đựng cũng sút giãm rõ rệt, tưởng rằng kéo mãi sợi dây đàn rồi có ngày... cũng phải đứt... Thời may thay một buỗi sáng thức dậy nhìn qua khung cửa sổ thấy bầu trời quang đãng, chút chồi lộc nhú trên hàng cây, chim chóc kéo về báo hiệu mùa ấm áp đã đến... Thiệt mừng hết lớn.

Nhớ ngày xưa sống tại Việt Nam thường hay càm ràm về những ngày hè nóng nực, cứ xem trên TV mà mơ ước  mấy cái cảnh tuyết bay trắng xóa... Qua đây chừ ngược lại, nhìn mấy em tung tăng  trong mấy bộ Bikini trên bãi biển ấm áp trông thú vị hơn nhiều, tự đó hiểu rõ hơn cái khí hậu nhiệt đới có cái hay riêng của nó là vậy...

Mở hàng mùa hè ngoạn mục năm nay vợ chồng tôi được đón tiếp vợ chồng “cô bạn ngày xưa học chung một lớp”, một gia đình từ vùng “Florida sunshine”. Cái điều đáng quý và dễ nể nhất là chặng đường dong dũi cũa Phương Dung & anh Hổ (chồng Dung) cùng 2 con, xuất phát từ Florida lái xe suốt hơn 24 giờ đồng hồ lên tận tiểu bang Connecticut để dự tiệc cưới cũa một người cháu. Trên đường về ở đoạn giữa cuộc hành trình ghé vào thăm gia đình chúng tôi, thời gian có hạn vì đây có lẽ là cặp vợ chồng bận rộn nhất nước Mỹ này nên vợ chồng Dung chỉ ở chơi được một ngày một đêm, nhưng cũng đủ cho chúng tôi điểm mặt toàn bộ danh sách của cả lớp chúng mình, nhận thấy Dung vẫn trẻ, vui vẻ như ngày nào, đây là một căp vợ chồng tương đắc, con cái ngoan ngoãn. Thấy gia đình bạn bè hạnh phúc chúng tôi cũng mừng như mình nhận thấy trong gia đình cũa anh chị em mình xum họp vậy.  Sẵn đây Tài & Hà có lời xin lỗi vì sau đó 2 tuần tụi này có đến chơi Florida nhưng không ghé thăm Dung vì tụi này biết thời giờ rất eo hẹp cho môt người có Business như anh Hổ và Dung, sợ rằng phiền Dung phải tiếp đón mất hết cã thời gian (phần cũng biết Dung đã sử dụng quá nhiều trong dịp vacation, dịp gia đình Dung sang thăm... chắc phép tắc cũng chả còn) Thôi hẹn đợt tới đi vậy. Trong dịp Dung sang chơi, Phương bên Australia có lên Google plus chat qua lại, được trở lại thời gian ngày xưa đi học... Nói chung chúng tôi có những giờ phút dễ thương và nồng ấm lắm lắm...

Một tuần sau đó chúng tôi bắt tay vào thực hiện chuyến nghỉ hè, chặng đầu tiên là South Carolina, đây là 1 vùng biển ấm áp từ nhà tôi lái xe lên tiểu bang này mất hơn 7 tiếng, South Carolina có bãi biển Myrtle nỗi tiếng tuy không bằng Florida nhưng khá ấm, có City walk, Barefoot Landing... với những shop buôn bán đồ lưu niệm đáng xem, niềm vui của chúng tôi lúc này là nằm dài trên bãi biển nắng ấm bỏ qua những tháng ngày làm việc mệt mỏi, cái lạnh cũa những ngày tuyết lạnh, nhìn con cái đùa giỡn trong làn nước biển ấm áp, vợ vui, con vui là tôi vui lắm rồi... Ngoài ra 1 sở thích đáng kể của riêng tôi là những món seafood không chê vào đâu được...

Tuần sau đó gia đình tôi bay sang tiểu bang Florida, khi nhắc đến tiểu bang này là nhắc đến xứ sở thần tiên Disney World, con nít thì tít mắt, người lớn cũng lâng lâng, tôi cũng thường nhiều dịp về đây nhưng hình như mỗi lần ghé lại đều thấy họ thay đổi, nhiều game, trò chơi mới xuất hiện bởi thế mới luôn thu hút người đến chơi, mỗi năm ghé lại  mới nhận thấy mình già cả, sức lực hao hụt đi nhiều vì đã bắt đầu biết sợ, biết chóng mặt với những độ cao, tốc độ, biết toát mồ hôi với những drive, rolling coaster, 3D movie với những action như thật... biết sợ nhưng luôn cuốn hút và hấp dẫn, mê nhất là những bãi biển quá đẹp, ấm áp như Daytona, Clear Water... có thể ngâm mình cả ngày trong làn nước mà chẳng biết lạnh, những board walk, những shop, những restaurant ngoạn mục, những vườn thú thả tự nhiên mà ta có thể lái xe vào xem, những thành phố thu nhỏ trên thế giới... nhất là những ngày tận hưởng ăn ở trong khách sạn tiện nghi không cần phải dọn dẹp, sáng ra chỉ biết sắp xếp cho chương trình đi chơi hưởng thụ trong ngày, bỏ lại sau lưng những lo toan công việc, không phải lo lắng về việc làm, dọn dẹp vườn tược...

Bạn bè thuở đi học tìm lại được nhau sau 30 năm là điều ngoạn mục, nhưng hơn 35 năm sau khi tìm lại được cô giáo của mình ngày xưa lại là một điều hy hữu. Chắc nhiều bạn học trường Phú Nhuận ngày trước còn nhớ tới cô giáo nguyễn Thị Loan là cô giáo dạy môn sinh vật ngày xưa... Đó là năm cô mới ra trường sư phạm, trong 2 năm đầu cô chủ nhiệm cũa lớp Tài & Hà cùng một số bạn trong lớp 8 và 9a7, một số bạn chắc chắn biết cô vì có học môn sinh vật trong trường. Cô có 1 trí nhớ thật xuất chúng, cô còn nhớ tên họ từng bạn một, từng tính nết, nét mặt cũa các học sinh trong trường.  Hiện nay cô sống tại Flodida vùng Tampa Bay, hôm ghé đến thăm cô mừng mừng tủi tủi, vợ chồng cô (thầy cũng là 1 giáo viên ngày xưa) tiếp đãi rất nồng hậu, cô bỏ công ra làm mấy món chả giò, chè bắp, bánh bao... rất ngon miệng. Thật sự mà nhận xét biết rằng mọi điều đều thay đổi theo thời gian, nhưng trông cô vẫn còn rất trẻ, vẫn còn nét hiền hòa, nhiệt tình cho những đứa học trò ngày xưa và cái lũ học sinh... về gìa bây giờ. Tụi em cám ơn thầy cô đã dành cho chúng em 1 buổi đón tiếp không thể quên như thế, cũng nhờ đó em biết được cái mối tình “đẹp như cổ tích” cũa thầy và cô, nhìn được những nụ cười hiền lành và mỹ mãn cũa thầy khi nhắc tới “ những ngày xưa thân ái” cũa hai người... Chúc cô thầy luôn khỏe mạnh, tràn đầy hạnh phúc để còn có dịp bị làm phiền khi tụi em ghé qua...

Vẫn còn hơn tháng nữa mới thực sự chấm dứt muà nghĩ hè của học sinh, trời vẫn còn ấm, mục nghỉ hè còn dài dài, bên này là vậy, bà con gặp trời ấm như con nít thấy quà, chẳng bù bên Việt Nam thấy trời nắng cứ than trời như bọng, vậy mới biết cái gì mình có nhiều quá thì đâm ra không biết quý, hổng biết ai ước sao chứ riêng tôi cứ ước ngày nào cũng ngày hè, ngày nào cũng vacation, ăn chơi đàn đúm lang thang đi thăm bạn bè người thân tha hồ... Coi bộ cảnh đó khó xảy ra, chắc chỉ có trên thiên đường quá hén... Nhưng so ra mùa hè năm nay tôi đã có những tháng ngày rất thú vị vì đã đi được nhiều nơi, đã thăm gặp được nhiều bè bạn người thân quen và nhất là được tận hưởng những ngày tuyệt vời với vợ con thương yêu của mình.

LÊ BÁ TÀI,  Virgina Jul 22, 2014






















Wednesday, 18 June 2014

Về Vườn

Ở Úc bây giờ là đang vào mùa đông với những cơn gió rét kéo về như muốn cuốn phăng đi những chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại ở trên cành. Không biết có phải vì cái khung cảnh ảm đạm của mùa đông cũng làm cho con người cảm thấy bi quan hơn phần nào, hay là tại vì cái quyết định vừa mới đây của chính phủ cho tăng tuổi nghỉ hưu của quý ông lên đến 70 lại làm cho tôi đâm ra ngao ngán về cái thân phận con trâu kéo cày của mình.

Chắc đọc tới đây thì có bạn lại chặc lưỡi cho rằng cái lão già rỗi hơi này lại đang bày vẽ ra chuyện viễn vông gì nữa đây? Chuyện gì đến thì tự khắc nó đến. Cái chuyện to đùng ở ngay trước mắt là kiếm tiền đong gạo còn lo chưa xong chứ ở đó mà lo ba cái chuyện hưu với vượn ở tận đâu đâu. Thật ra thì các bạn trách như thế thì cũng phải nhưng vì tôi có cái tật hay lo xa cho nên dù cho có không muốn đi nữa thì cái ý nghĩ đó nó vẫn cứ lởn vởn ở trong đầu. Dẫu rằng cái viễn cảnh về vườn cũng phải còn 20 năm nữa mới đến nhưng thật ra thì nó cũng chẳng phải lâu la gì lắm như bạn tưởng đâu, cũng giống như hồi mới ngày nào còn mài đũng quần ở ghế nhà trường vậy mà bây giờ thì ai nấy cũng đã xấp xỉ 5 bó hết cả rồi. Đã vậy thêm một điều trớ trêu nữa là khi càng về già thì thời gian nó lại như càng trôi nhanh hơn gấp bội cũng tương tự như chiếc xe không thắng đang lao xuống dốc mỗi lúc càng một nhanh hơn vậy. Thử hỏi như thế thì làm sao cái thằng tôi lại không thể không nghĩ đến cái viễn cảnh không lấy gì làm tươi sáng cho lắm, khi mà suốt ngày phải quanh quẩn ở nhà để đuổi gà cho vợ được chứ?

Không phải là tôi lười biếng hoặc không thích công việc mình đang làm nhưng mỗi khi nghĩ đến lúc vừa mới về vườn chỉ được có vài ba năm thì đã phải lụp cụp chống gậy ngồi xe lăn hay là lại lăn ra chết quách đi rồi thì thử hỏi cuộc đời này còn gì là vui thú nữa? Đó là tôi đã cố tình rộng rãi lờ đi không tính tới cái khoảng thời gian bê tha nhậu nhẹt hút sách khi xưa chứ nếu không thì chẳng biết mình có thọ nổi tới lúc về hưu hay không nữa? Bạn thử nghỉ coi, đến khi đó thì mắt mủi lem nhem chân tay run rẩy phải ngồi xe lăn, nhiều khi muốn làm một công việc gì đó tưởng như thật là đơn giản như xỏ cây kim hay ra trước ngõ lấy tờ báo thì lại phải cậy nhờ đến con cháu hoặc mấy cô y tá trong nhà dưỡng lão giúp giùm thì quả thật là hết sức phiền toái. 

Thế nhưng nói như thế không có nghĩa là tuổi già chỉ toàn là những chuyện khổ sở không thôi vì mỗi giai đoạn trong đời thì cũng đều có cái thú đau thương của riêng nó. Chẳng hạn như khi còn trẻ thì cứ phải đầu tắt mặt tối lo đi làm kiếm tiền để chi tiêu trong gia đình. Ví dụ như vào những ngày đông rét mướt như vầy, có hôm muốn được nằm nướng trên giường thêm một chút xíu nữa nhưng lại vẫn cứ phải tung mền thức dậy để đi làm. Hoặc là có bữa phải chạy cong đít vịt đến nhà ga để kịp giờ đón xe tới chỗ làm. Cuộc sống lúc nào cũng tất bật với bao nhiêu là thứ phải lo toan... Trong tuần thì lo chuyện đi làm và đưa rước con cái đi học, đến cuối tuần tưởng được xả hơi chút đỉnh thì lại phải lo chuyện chợ búa, giặt giũ và dọn dẹp nhà cửa... Cứ như thế cuộc sống cứ luôn bận rộn quay cuồng như chong chóng, riết rồi trở thành thói quen từ hồi nào mà không hay, lúc nào cũng phải ngó chừng cái đồng hồ hoặc xem thử tấm lịch treo trên tường coi có bỏ sót việc gì cần phải làm trong ngày ghi ở trên đó hay không.

Thế nhưng đến khi về vườn thì cái chuyện cơm áo gạo tiền không còn là vấn đề cấp thiết như hồi trước nữa. Như ông bà mình thường nói "Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm". Nếu chi dùng tiện tặng thì lương hưu chắc cũng tạm đủ sống mà không chừng còn dư giả chút đỉnh để thỉnh thoảng hai vợ chồng già còn được đi thăm thú đó đây nữa là đàng khác. Còn con cái thì cũng đã trưởng thành và có cuộc sống riêng của tụi nó chứ không cần phải lo lắng từng ly từng tí như hồi còn nhỏ nữa. Còn nếu như có việc gì cần đi nữa thì cũng cứ thủng thỉnh mà làm, hôm nay làm chưa xong thì cứ để đó ngày mai làm tiếp chứ chẳng việc chi mà phải vội phải vàng. Hôm nào trời nắng đẹp thì ra vườn xới đất trồng cây, gặp bữa mưa gió thì cứ ở trong nhà đọc báo xem phim. Nếu như khi trước vợ chồng lo đi làm cả ngày đến chiều tối về nhà lại phải lo cơm nước tắm gội con cái. Đến tối lên giường thì lại lăn quay ra mà ngủ say như chết để hôm sau còn có sức mà đi cày tiếp, thì bây giờ vợ chồng già nhàn nhã ở nhà tha hồ hủ hỉ cả ngày, nghĩ cũng vui chán. Cuộc sống là một chuỗi ngày tiếp nối êm đềm hạnh phúc...

Tuy đây chỉ là chuyện phỏng đoán, còn thực hư ra sao thì hẳn phải chờ đến 20 năm nữa thì mới biết chắc được. Thế nhưng xem ra giữa hai cái việc là ngày hai buổi vác cày ra đồng hay là quanh quẩn ở xó bếp đuổi gà cho vợ, thì chưa chắc cái nào đã hơn cái nào. Thôi thì tới đâu hay tới đó. Cuộc đời sướng khổ, sống chết đều có phần số, trời cho bao nhiêu thì hưởng bấy nhiêu. Cứ việc "quẳng gánh lo đi mà vui sống" là thượng sách, chứ lo lắng làm gì cho nó mau... già phải không các bạn?

Nguyễn Tuấn Phương