Monday, 8 February 2016

Chúc Mừng Xuân Bính Thân



Tai & Ha mong chuc cac ban va gia dinh mot nam suc khoe, hanh phuc va dat duoc moi dieu mo uoc.

Ngọc chúc tất cả các bạn và toàn gia quyến năm mới Bính Thân dồi dào sức khoẻ ,vạn sự như ý , hạnh phúc tràn đầy

Huy chúc các bạn cùng gia đình một Năm Mới Bính Thân hạnh phúc, an lành tinh thần lẫn thân xác và:
    Tiền vô như nước sông Đà
    Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin
Và xin bảo trọng kẻo:
    Tết Bính Thân con khỉ
    Ăn chơi xài tiền Mỹ
    Rượu chè say bí tỉ
    Uống xong làm trò khỉ
    Coi chừng vô khám nghỉ
    Rồi đời năm con khỉ

Thursday, 4 February 2016

Lang Thang Trên Mạng: Một chia sẻ nhỏ cho các bạn

Tôi đã có ý định này từ lâu , nhưng chỉ ngại là không hợp “ khẩu vi “ của các bạn nhất là những bạn đang ở nước ngoài thường là không gặp phải tình trạng như tôi. 

Ban đầu tôi cứ nghĩ do đường truyền chậm hoặc có thể do nhà mạng mà mình đăng ký mà không thể vào được một số trang web. Nhưng tình hình ngày càng tệ hơn một số trang lúc trước có thể vào được, nhưng nay thì không thể nào vào được với các trình duyệt thông thường như Google Chrome hay Mozilla Firefox... 

Cho nên hôm nay tôi xin giới thiệu và chia sẻ với các bạn 1 trình duyệt hoàn toàn miển phí và vào được tất cả các trang web mà không bị trở ngại nào đó là Tor Browser. Các bạn có thể tải Tor Browser tại link này và an tâm là không có virus hoặc Trojan vì tôi đã làm xong trách nhiệm “chuột bạch“.

Sau khi tải về các bạn sẻ được một biểu tượng củ hành, double click vào củ hành đó để tiến hành cài đặt, mặc định sau khi cài đặt thành công thì trên desktop sẻ xuất hiện 1 thư mục mới có tên là Tor Browser. 

Mở thư mục này ra kích hoạt vào biểu tượng quả địa cầu có tên là Start Tor Browser.

Một cửa sổ mới hiện ra bạn tiếp tục click chuột vào “Connect“. Sau đó chỉ còn đợi cho máy tính kết nối được vào Tor network. 



Sau khi kết nối thành công giao diện của Tor Browser sẽ hiện ra, nếu bạn nào đã từng sử dụng Mozilla Firefox thì sẻ thấy đơn giản hơn vì Tor Browser có giao diện của Mozilla Firefox.


Thật ra Tor Browser là trình duyệt để vào các trang Deep Web có tên đuôi là .onion mà các trình duyệt khác không thể vào được, hay nói cách khác là chúng ta tận dụng chức năng thay đổi địa chỉ IP trong mổi lần khởi động của Tor Browser để có thể vào được các trang web bị chặn nhất là các bạn đang ở Việt Nam như tôi.

Nhân dịp xuân Bính Thân đã đến, xin chúc các bạn hưởng một mùa xuân vui vẻ bên gia đình và những người thân.

Dương Quang Thảo

Wednesday, 30 December 2015

Thằng Hiệp

Hiền vừa báo tin Hiệp mất lúc 11h30 trưa ngày 29/12/2015. Lúc 8h tối thì Trinh có hẹn mấy bạn đến nhà Hiệp. Cuối cùng rồi thì thằng Hiệp cũng đã ra đi. Chắc là nó cũng chẳng còn vướng bận gì ở cuộc đời này. Cầu mong cho Hiệp sớm được siêu thoát nơi miền cực lạc. Bạn bè vẫn nhớ đến mày đó Hiệp ơi.

Wednesday, 2 December 2015

Tuesday, 1 December 2015

Ngày Giáng Sinh Đặc Biệt Của Bố Già Panov

"Lúc ta đói con cho ta thức ăn, khi ta khát con cho ta uống, ta là một người xa lạ và con lại đón chào ta..."

Đó là vào đêm Giáng Sinh, mặc dù chưa đến chiều mà đèn đóm đã được thắp sáng trong các cửa tiệm và các căn nhà tại một ngôi làng nhỏ ở Nga, đó là bởi vì ngày đông ngắn ngủi đã sắp tàn. Bọn trẻ con đã háo hức chạy nhảy trong nhà và bây giờ thì chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng cười nói thoát ra từ những mành cửa đã đóng kín.


Bố già Panov, người thợ đóng giày trong làng, bước ra khỏi cửa tiệm của ông để quan sát ở bên ngoài một lần cuối. Những âm thanh rộn ràng, ánh đèn sáng choang và thoang thoảng mùi thơm quyến rũ của các món ăn Giáng Sinh đã gợi cho ông nhớ lại những mùa Giáng Sinh trước đó, lúc mà vợ ông vẫn còn sống và mấy đứa con ông thì hãy còn nhỏ. Bây giờ thì họ đã đi hết cả rồi. Khuôn mặt thường khi vui vẻ với mấy nếp nhăn đàng sau gọng mắt kính bằng kim loại thì bây giờ trông mới buồn làm sao. Ông quay trở vào nhà với những bước đi vững vàng rồi kéo mấy tấm mành cửa lại và hâm nóng ấm cà phê trên cái lò than. Ông buông một tiếng thở dài rồi thả mình vào chiếc ghế bành.

Chẳng mấy khi bố già Panov chịu đọc sách, thế nhưng đêm nay ông lại lôi xuống quyển kinh Thánh to đùng và cũ kỹ của gia đình, chậm rãi dò ngón trỏ lên trên những hàng chữ, ông đọc lại câu chuyện Giáng Sinh. Ông đọc lại đoạn Mary và Joseph gặp nhau như thế nào, bị kiệt sức vì cuộc hành trình của họ đến Bethlehem, rồi không tìm được căn phòng trống nào ở quán trọ, đến nỗi Mary đành phải hạ sinh em bé trong cái chuồng bò.

"Ôi trời đất ơi!" bố già Panov thốt lên, "Nếu họ mà đến đây thì ta sẽ nhường ngay cái giường và giữ ấm đứa bé bằng cái tấm chăn bông của ta.

Đọc tiếp đến đoạn các nhà tiên tri đến gặp hài nhi Jesus và dâng tặng những món quà quí giá  thì khuôn mặt bố già Panov trở nên rầu rỉ. "Ta đâu có thứ gì ra hồn để mà dâng lên Chúa", ông nghĩ mà thấy tủi ở trong lòng.

Rồi khuôn mặt ông trở nên rạng rỡ hẳn lên. Ông đặt cuốn kinh thánh xuống rồi nhổm dậy vói tay lên cái giá cao kê trong căn phòng nhỏ. Ông lấy xuống một chiếc hộp nhỏ bám đầy bụi và mở nó ra. Ở bên trong chiếc hộp là một đôi giày nhỏ bé xinh xắn làm bằng da. Bố già Panov mỉm cười một cách hài lòng. Đúng rồi, đây là đôi giày tốt nhất mà ông đã làm ra từ trước đến giờ. "Ta phải cho đứa bé đôi giày kia", Ông tự nhủ như vậy trong lúc nhẹ nhàng đẩy đôi giày ra và ngồi xuống trở lại chỗ cũ.

Bây giờ thì ông bắt đầu cảm thấy mỏi mệt và càng đọc thì ông càng thấy buồn ngủ. Những hàng chữ như đang bắt đầu nhảy múa trước mắt khiến cho ông phải chợp mắt một lúc. Bố già Panov chìm ngay vào giấc ngủ say. Vừa ngủ là ông đi vào giấc mơ ngay. Ông mơ thấy có người nào đó ở trong phòng và ông nhận biết ra ngay, người đó chính là Chúa Jesus.   

"Này bố già Panov, con đã mong muốn được gặp ta" Chúa Jesus nói một cách từ tốn. "Thì hãy tìm ta vào ngày mai. Đó là ngày Giáng Sinh và ta sẽ đến với con. Nhưng hãy nhìn cho thật kỹ nhé, vì ta sẽ không nói cho con biết ta là ai đâu."

Lúc bố già Panov tỉnh giấc, những hồi chuông đang gióng giả ngân vang và tia sáng mỏng đã xuyên qua những tấm mành cửa. "Cầu ơn trên ban phước lành!" bố già Panov nói. "Hôm nay là ngày Giáng Sinh!"

Ông đứng dậy và vươn bên vai bị tê cứng. Khuôn mặt ông tràn đầy nỗi hân hoan khi ông nhớ lại giấc mơ hồi hôm. Đây mới thật là một Giáng Sinh rất là đặc biệt vì Chúa Jesus sẽ đến gặp ông. Ngài sẽ nhìn ra sao nhỉ? Ngài sẽ là một đứa bé nhỏ xíu như trong ngày Giáng Sinh đầu tiên? Hay Ngài sẽ là một người đàn ông trưởng thành, một người thợ mộc, hay một vị vua cao cả như là chính bản thân Ngài, con của Đức Chúa Trời? Ông nhất định là phải canh chừng cho cẩn thận nguyên cả ngày để nhận ra Chúa cho dù cho Ngài có đến với hình hài như thế nào đi nữa.

Bố già Panov pha một ấm cà phê đăc biệt dành cho buổi điểm tâm Giáng Sinh, rồi kéo mành cửa xuống và nhìn ra ngoài cửa sổ. Đường phố hãy còn vắng hoe, chưa có ai ra đường hết. Chẳng có một ai, chỉ trừ người phu quét đường. Người đó nhìn thật là lam lũ và bẩn thỉu hết sức, mà biết đâu chừng! Ai lại muốn phải đi làm lụng trong ngày Giáng Sinh và trong một buổi sáng lạnh lẽo và sương giá tê buốt như thế này chứ?

Bố già Panov mở cánh cửa tiệm, để cho một luồng gió lạnh tràn vào. "Vào đây!" ông vui vẻ gọi với qua bên kia đường. "Vào trong này và uống một chút cà phê cho đỡ lạnh cái đã!"

Người phu quét đường ngước nhìn lên, không tin nổi vào tai mình. Ông ta hớn hở đặt cây chổi xuống và bước vào bên trong căn phòng ấm cúng. Quần áo của ông ta bốc hơi nhè nhẹ bởi sức nóng của cái lò và vừa uống vừa ghì chặt cả hai bàn tay đỏ ửng quanh cái cốc ấm áp dễ chịu.

Bố già hài lòng nhìn người phu quét đường nhưng thỉnh thoảng lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ. Không đời nào ông lại để lọt mất vị khách đặc biệt được.

"Thế bác đang đợi ai hử?" sau cùng thì người phu quét đường cũng lên tiếng hỏi. Thế là bố già Panov kể lại giấc mơ của ông.  

"Ừ, tôi hy vọng là Ngài sẽ đến," người phu quét đường nói, "bác đã cho tôi một niềm vui Giáng Sinh mà tôi không bao giờ dám nghĩ là sẽ có được. Tôi thấy bác xứng đáng để được giấc mơ của bác trở thành sự thật đấy." và ông ấy mỉm cười môt cách chân thật.

Khi người phu quét đường đi rồi, bố già Panov chuẩn bị món soup bắp cải cho buổi ăn trưa, rồi lại đến cửa ngóng ra ngoài phố. Ông không thấy một ai cả. Thế nhưng ông đã lầm. Có người nào đó đang đi tới.

Cô gái bước đi thật chậm chạp và mệt mỏi và cứ phải ôm lấy bức tường của mấy cửa tiệm và mấy căn nhà, hẳn là tình trạng đã như vậy từ lúc nào rồi trước khi ông phát hiện ra cô ấy. Cô gái trông có vẻ rất mỏi mệt và lại còn đang đeo theo bên mình một cái gì đó nữa. Khi cô gái đến gần thì ông có thể nhận ra đó là một đứa bé, quấn trong miếng giẻ mỏng. Nét âu lo trên khuôn mặt cô gái và vẻ đói lã trên khuôn mặt bé bỏng của đứa bé khiến cho bố già Panov phải mủi lòng. 

"Mấy cháu sao lại không vào trong này," ông cất tiếng gọi rồi bước ra ngoài để đón họ. "Cả hai đứa cần được hong lửa sưởi ấm và nghỉ ngơi."  

Người mẹ trẻ để mặc cho ông dìu vào trong nhà và đặt vào chiếc ghế bành êm ái. Cô gái trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm. 

"Ta sẽ hâm nóng một ít sữa cho cháu bé," bố già Panov nói, "Ta cũng đã từng có con - ta có thể cho nó uống sữa giúp con." Ông lấy sữa ra từ cái lò và cẩn thận cho đứa bé uống từ một chiếc muỗng và cùng một lúc sưởi ấm đôi bàn chân bé nhỏ của nó bên cái lò.

"Con bé cần có giày", người thợ đóng giày nói.

Nhưng cô gái trả lời, "Cháu không có tiền mua giày đâu. Cháu không có chồng để có thể chăm lo cho gia đình. Cháu định qua làng bên để tìm việc làm."

Bất chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu bố già Panov. Ông nhớ lại đôi giày nhỏ bé mà ông ngắm nghía hồi tối hôm qua. Thế nhưng ông đã để dành nó cho Chúa Jesus mất rồi. Ông nhìn lại đôi chân nhỏ xíu lạnh cóng và nảy ra ngay một quyết định ở trong lòng.

"Cứ thử mang vào cho nó xem sao", ông nói và đưa đôi giày cho người mẹ. Đôi giày nhỏ xin xắn thật là vừa vặn. Cô gái mỉm cười hạnh phúc và em bé thì bập bẹ một cách thích thú.

"Ông thật là tốt với chúng cháu." cô gái nói rồi chuẩn bị để hai mẹ con lại lên đường. "Cầu mong ân phước Giáng Sinh sẽ đến với ông!".
 
Nhưng bố già Panov bắt đầu tự hỏi là liệu điều ước muốn đặc biệt của ông có trở thành sự thật. Hay là ông đã bỏ sót mất vị khách của ông rồi? Ông lo lắng nhìn ngang nhìn dọc ngoài đường phố. Có rất nhiều người ở ngoài kia nhưng ông đều biết mặt họ hết cả. Có mấy người hàng xóm đến viếng thăm họ hàng. Họ mỉm cười gật đầu chào và chúc ông Giáng Sinh vui vẻ. Còn mấy người hành khất thì bố già Panov vội vàng vào bên trong để múc soup nóng và kèm theo một khoanh bánh mì to tướng xong rồi lại lật đật trở ra ngay, phòng khi ông lại để lỡ mất vị khách lạ quan trọng kia.

Rồi thì hoàng hôn của mùa đông cũng buông nhanh. Khi bố già Panov trở vào bên trong thì đôi mắt cũng đã mỏi nhừ khiến ông không còn nhận ra những người qua đường được nữa. Bây giờ thì hầu hết bọn họ đã về và ở trong nhà cả rồi. Cuối cùng thì ông chậm chạp lê bước trở về căn phòng, kéo mấy tấm mành cửa lên và ngồi xuống chiếc ghế bành một cách mệt mỏi.

Vậy ra đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. Chúa Jesus đã chẳng hề đến.

Rồi ông nhận ra ngay là không chỉ có mỗi một mình ông đang hiện diện ở trong phòng.

Đây không phải là giấc mơ là bởi vì ông đang tỉnh táo cơ mà. Ban đầu thì hình như như ông thấy trước mắt mình là một hàng dài những người đã đến với ông trong ngày hôm nay. Ông nhìn thấy lại người phu quét đường, người mẹ trẻ và đứa bé và những người hành khất mà ông đã cho ăn. Họ thì thầm mỗi khi đi ngang qua ông: "Bộ ngươi không nhận ra ta sao hả bố già Panov?"

"Ngươi là ai?" ông bối rối la lên.

Rồi một giọng nói khác trả lời ông. Đó là giọng nói trong giấc mơ của ông - giọng nói của Chúa Jesus.

"Lúc ta đói con cho ta ăn," Chúa nói. "Khi ta không có gì để che thân con cho ta áo quần. Chừng ta bị lạnh con sưởi ấm cho ta. Ta đến với con ngày hôm nay trong tất cả những người mà con đã giúp đỡ và đón chào đó."

Rồi tất cả trở nên im ắng tĩnh mịch. Chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ lớn. Một niềm an bình và hạnh phúc tràn đầy khắp căn phòng, ngập tràn trong trái tim của bố già Panov cho đến khi ông muốn bật dậy hát cười và nhảy múa trong nỗi niềm hạnh phúc.

"Cuối cùng thì ngài cũng đã đến!" đó là tất cả những gì mà ông đã thốt lên.


Giáng Sinh 2015

Dịch từ truyện ngắn "Papa Panov's Special Christmas" của nhà văn Leo Tolstoy
http://americanliterature.com/author/leo-tolstoy/short-story/papa-panovs-special-christmas

Wednesday, 18 February 2015

TIN VUI LIÊN LỤC ĐỊA

Hôm vừa qua trong buổi họp lớp, được sự ủy nhiệm của Trọng Anh, nay xin thông báo với bạn bè khắp xứ. Ngày 30-1-2015 Trọng Anh vừa nhận chức ‘ Bố vợ  của Mỹ ‘ (USA 100%), và hiện nay cô dâu đã theo chồng về Cali xứ Mẽo. Trong chuyện này, Trọng Anh cũng xin lỗi với tất cả mọi người vì điều kiện hạn chế nên không thể mời được bạn bè gần xa về tham dự, hôm ấy chỉ có Chiến và mình xem như là đại diện.



Tiếc rằng Trọng Anh không lưu được file hình ảnh nào trong hôn lể của cháu, mà chỉ lưu 1 file mp4 trên đĩa DVD, hôm ấy cũng bận rộn và không chuẩn bị trước nên mình cũng không mượn được để tách vài hình ảnh để gởi lên cho các bạn cùng xem.

Nghe thiên hạ đồn rằng :
Cali đi dễ khó về
Trai đi có vợ, gái về thêm con

Mong là được như vậy để Trọng Anh thêm 1 lần nữa được lên chức “ ông ngoại “. Mừng cho gia đình 12A4 thêm được 1 chàng rể phương xa.

Dương Quang Thảo

Sunday, 15 February 2015

Thursday, 12 February 2015

Tin Vịt


Xin cải chính ngay rằng đây không phải là tin thuộc loại cá tháng Tư, mà là hoàn toàn có thật một trăm phần trăm. Đó là tin bà Khanh nhà mình vừa mới lặn lội đến Melbourne. Thật ra thì hai vợ chồng Khanh và Mark đến Úc cũng đã được mấy tuần rồi, hai người dành vài ngày đầu để viếng thăm thành phố Sydney, sau đó mới qua tiểu bang Nam Úc, rồi Tasmania và cuối cùng thì mới đến Melbourne.

Tụi tôi hẹn gặp nhau trong hai ngày trong thời gian Khanh có măt ở Melbourne. Tất nhiên là tụi tôi có rủ rê cả bà Ngọc gầy nữa nhưng khổ nỗi bà ấy cầm tinh con ve nên không có thói quen để dành, có bao nhiêu ngày phép thì đã nướng hết sạch sành sanh từ hồi nào rồi chứ chẳng chịu "save the last dance" để mà họp mặt với tụi tôi lần này. Thế nhưng bù vào đó đã có ông Mỹ nhà mình khi được tin mật báo, tuy không phải là vào ngày cuối tuần nhưng cũng ham vui thức đến hơn 10 giờ đêm bên Cali (tức là 5 giờ chiều ở Melbourne) để hangout chit chat với tụi này. Còn bà Ngọc gầy đến giờ chót thì cũng ráng lò mò tìm cách vào Google hangout với tụi này được một lúc.

Đang lúc hăng say chit chat thì ông Mỹ mới nhắc khéo là có làm món gì đãi bà Khanh không là bởi vì "Khách đến nhà không gà cũng vịt". Thế nhưng trong trường hợp này món vịt phải tuyệt đối cấm kỵ, vì lý do gì thì chắc là mọi người cũng đã rõ (cấm cười), mà thay vào đó là món kangaroo, món mà chỉ mỗi cái xứ miệt dưới này mới có mà thôi. Con kangaroo chỉ toàn ăn cỏ lại nhảy tưng tưng cả ngày ở ngoài đồng cho nên thịt nó săn chắc và ít cholesterol hơn thịt bò Đại Hàn nuôi trong chuồng như Huy và đồng bọn bên Cali đã từng ra sức quảng cáo trước đây. Thế cho nên bạn nào vẫn còn đang chần chừ thì hãy cứ khăn gói đến Úc một lần để nếm thử món kangaroo barbecue xem mùi vị nó ngon dở ra sao cho biết.

Tôi không nhớ rõ là gặp Khanh lần cuối là hồi năm nào, chỉ nhớ là sau khi học xong lớp 12 vài năm thì thỉnh thoảng vẫn còn gặp nhau, như trong tấm hình chụp hồi năm 1985, lúc cả nhóm đi chơi ở hồ Con Rùa ở trong mục "Hình Ảnh Ngày Xưa". Bây giờ ngồi lại, đứa nào cũng năm bó hết cả rồi, mới thấy thời gian qua thật là mau. Bạn bè sau gần ba mươi năm lưu lạc ở nước ngoài mà vẫn còn cơ hội họp mặt như thế này thì quả thật là hiếm hoi. Khanh thì vẫn giống như hồi thời còn đi học, từ vóc dáng đến tính tình, tức là vẫn kiểu tóc ngắn, cũng vẫn cái tật ăn nói huyên thuyên không biết mệt.

Nhớ lại thời còn đi học cấp 2 ở trường Khởi Nghĩa rồi qua đến cả cấp 3 ở trường Phú Nhuận nữa, cũng vì cái tật ồn ào cho nên bà Khanh thường là mục tiêu chọc phá của bọn con trai mà trong đó có cả tôi nữa, vậy mà bây giờ nhắc lại thì bà Khanh bảo rằng bả không còn nhớ gì hết. Không biết ai sao chứ còn tôi thì thù dai lắm, chẳng hạn như chuyện thằng Vĩnh ngày xưa hái trộm mận bên vườn nhà tôi ra sao, tôi vẫn còn nhớ như in (thằng Vĩnh có nghe rõ chưa hử?). Ngoài ra tụi tôi cũng nhắc lại khoảng thời gian sau khi học xong cấp 3 vì đây chính là giai đoạn hầu hết bạn bè trong lớp bắt đầu phân tán tản lạc khắp nơi nên không còn giữ liên lạc với nhau nữa. Mỗi đứa một hoàn cảnh riêng, dò dẫm lần bước theo con đường của số phần. Đứa thì đi học, đi làm, hay là không làm gì cả, hoặc đi tìm đường cứu... cái thân. Cũng như những lần gặp lại bạn bè trước kia, tụi tôi lại nhắc đến những kỷ niệm hồi còn đi học. Mỗi lần như vậy tôi như được quay trở về với những ký ức của ngày xưa, những khoảnh khắc tuy ngắn ngủi nhưng thật quý giá.

Qua ngày hôm sau thì cả bọn hẹn nhau đi dạo chơi lanh quanh trong thành phố Melbourne cũng tương tự như lần gặp Ngọc và Phúc trước đây. Chỉ tiếc là lần này không có bà Ngọc gầy nên cả bọn không hội đủ tiêu chuẩn "ăn theo" để mà được ăn thả giàn chầu phở miễn phí như lần trước. Thật tình mà nói, tụi tôi nhớ bà Ngọc gầy thì ít nhưng nhớ món phở nổi tiếng của ông anh bà Ngọc thì nhiều. Không gặp bà Ngọc thì cũng chẳng hề gì, thế nhưng cái vụ ăn phở lần này thì tụi tôi nhất quyết không thể bỏ qua được. Muốn ăn thì phải lăn vào bếp. Nếu như không có bà Ngọc gầy dìu dắt thì tụi này phải tạo ra sự kiện bằng cách tự mò đến tiệm phở rồi giơ mấy cái mặt mo ra mà tự giới thiệu là những người bạn cũ rất ư là "thân thiết" của bà Ngọc trước kia. May cho tụi tôi hôm đó có anh Tường, là anh của Ngọc, đang có mặt ở cửa tiệm cho nên cả bọn không bị nhân viên trong tiệm đá đít ra đường mà được anh Tường ngồi tiếp chuyện một cách rất vui vẻ rồi kêu dọn ra ê hề nào là phở, rồi bún bò Huế, kèm luôn cả cafe sữa đá tráng miệng nữa. Như vậy là kế hoạch của tụi tôi coi như đã đã thành công ngoài sự mong đợi và cũng nhờ vậy mà tụi tôi có đủ năng lượng để mà tiếp tục đi lòng vòng cho đến chiều.      

Riêng bà Khanh qua đây lần này hăm hở dự tính là sẽ phơi nắng tắm biển đã đời, cho bỏ cái khí hậu giá rét ở bên Đức. Thế nhưng lạ lùng thay, không biết do ngẫu nhiên hay là tại các ông các bà trong lớp mình ai cũng nặng bóng vía cả cho nên mỗi lần có vị nào ghé qua đây, nếu không có chuyện xe cộ húc nhau ở ngoài đường thì thời tiết cũng bị xáo trộn lung tung cả lên. Bằng chứng là mới hồi tháng trước đây thôi, tuy mùa hè chỉ mới bắt đầu mà có hôm nhiệt độ đã lên đến gần 40 độ C làm bà con cứ tưởng mùa hè năm nay sẽ nóng bức hơn mọi năm. Thế nhưng từ lúc bà Khanh đặt chân đến Úc thì thời tiết bổng trở nên lạnh giá bất thường, nhiệt độ cứ liên tục xuống thấp, có hôm dưới 20 độ, tức là rất không bình thường cho mùa hè ở đây. Mà lạnh như thế thì làm sao bà Khanh nhà mình phơi nắng với tắm biển được chứ? Chỉ đến mấy ngày cuối trong chuyến đi, khi bà Khanh đến Melbourne thì nhiệt độ mới trở lại mức bình thường của nó vào mùa hè tức là khoảng 30 độ. Chắc là vì sau mấy tuần ở bên Úc thì cái băng giá ban đầu mà bà Khanh mang theo từ Đức qua đã tan biến đi dần hay chăng?

Nước Úc đất rộng người thưa, khí hậu ôn hòa, lại có nhiều cảnh đẹp. Hơn nữa tiền Úc lúc này lại đang rớt giá thê thảm, nếu như khoảng một hai năm trước đây tiền Úc còn ngang ngữa với tiền Mỹ, thì một Úc kim bây giờ chỉ đổi được chưa tới 80 xu Mỹ kim. Thường thì ở đời lắm chuyện tréo cẳng ngỗng, đôi khi cái sự buồn rầu của người này lại là cái niềm hân hoan của kẻ khác. Trong lúc dân Úc đang âu sầu vì mỗi lần đi du lịch ở nước ngoài hay là mua sắm hàng hóa trên eBay thì phải trả nhiều tiền hơn, thì  khách du lịch ngoại quốc lại đang hăm hở kéo nhau đến Úc, bởi vì các thứ dịch vụ và hàng hóa ở đây bỗng trở nên "rẻ" hơn so với trước kia. Có thiên thời hay nhân hòa hay không thì chưa rõ, thế nhưng "địa" thì chắc chắn là đang có "lợi" rồi đấy. Thế cho nên các bạn nào đang có ý định đến các nước khác để du lịch thì hãy tạm gác lại mà nắm bắt thời cơ dành ưu tiên đến viếng thăm cái xứ Kangaroo này trước cái đã.

Nguyễn Tuấn Phương



Đang lựa bánh ở tiệm bánh mì.

Có thực mới vực được đạo.

Chụp chung ở bến tàu.

Hai nàng cũng chụp chung một tấm làm kỹ nghệ.

Cũng là chổ chụp chung với Ngọc và Phúc lần trước.

Vẫn là chỗ chụp với vợ chồng Ngọc gây lần trước.

Chỉ khác là đang mùa hè nên cây lá xanh tươi hơn.

Ngồi nghỉ chân một chút vì đi hết nổi rồi.

Thế nào Phúc còm sẽ lại phàn nàn là sao có mỗi một chỗ mà cứ chụp hoài.

Đi tắm biển.

Chit chat với Ngọc gầy.

Và có cả ông Mỹ nữa.

Oz style babercue.

Đông đủ cả nhà.

Chụp hình lưu niệm.

Phía trước nhà quốc hội.

Dàn nhạc chuông.

Chim bay, cò bay...

Trước đài tưởng niệm. Phúc còm sẽ gào lên là biết rồi, khổ lắm, chụp mãi.

Chụp hình mà bả cũng có chịu đứng yên giùm cho đâu?

Trời nắng chang chang nhưng cũng ráng nhe răng mà cười.

Đi chơi trong công viên.

Đang chờ xe tram.

Ngồi hóng mát nghỉ mệt một chút...

Lại tiếp tục đi.
Đón xe lửa đi ăn phở lại nhớ Phúc còm lần trước cũng ngồi chờ ở đây.

Tới luôn bác tài.
Đang khoái chí vì máy lạnh trong xe lửa mát quá.

Tiệm phở đây rồi.

Được anh Tường đãi một chầu phở ngon lành.
Lại tiếp tục lên đường sau khi đã đỗ đầy xăng.

Cười tươi cứ như hoa.

Hết đi nổi nữa rồi.

Nhưng cũng ráng...

Chụp thêm vài tấm hình cuối cùng trước lúc chia tay.