Sunday, 10 December 2017

Món Quà Của Magi

Một đô la và tám mươi bảy xu. Tất cả chỉ vỏn vẹn có thế. Mà trong số đó có sáu mươi xu là đồng xu lẻ. Một vài đồng xu lẻ tiết kiệm được nhờ những lần kỳ kèo thêm một bớt hai với mấy bác bán hàng tạp hóa, hàng rau và hàng thịt cho đến khi thẹn đỏ cả hai má. Della đếm đi rồi đếm lại đúng ba lần. Một đô la và tám mươi bảy xu. Thế mà ngày mai là Giáng Sinh rồi.

Thật đúng là không còn cách nào khác hơn là buông mình xuống chiếc ghế bành nhỏ xíu cũ kỷ để mà khóc. Della đã làm y như vậy. Cuộc đời quả là buồn vui lẫn lộn nhưng buồn thì hẳn nhiều hơn vui. Trong lúc cơn thổn thức của người vợ đang nguôi ngoai dần, hãy xem qua chỗ ở đó ra sao. Một căn phòng với bàn ghế giường tủ thuê với giá tám đô la một tuần. Không hẳn là quá tệ nhưng cũng thuộc vào hạng tồi tàn.

Bên dưới hành lang là cái hộp thư mà không có lá thư nào, và cái nút chuông điện mà chẳng ai buồn bấm. Lại có cả cái biển tên ghi là "Ông James Dillingham Young". Tên họ nhà "Dillingham" đã từng có lúc sáng giá  khi mà chủ nhân của nó kiếm được ba mươi đô la một tuần. Còn bây giờ khi thu nhập giảm xuống chỉ còn hai mươi đô la thì mấy chữ "Dillingham" trở nên mờ nhạt hẳn đi. Thế nhưng mỗi khi ông James Dillingham Young trở về nhà và lên đến căn phòng trọ ở trên lầu thì anh ta được bà James Dillingham Young, người mà bạn đã được giới thiệu là Della, ôm chầm lấy và reo lên "Jim". Nói chung thì mọi việc được như vậy cũng là tốt lắm rồi.

Della đã ngưng khóc và dùng mảnh vải đánh phấn để lau má. Cô đứng bên cửa sổ và thẩn thờ nhìn một con mèo xám đang trèo trên dãy hàng rào màu xám trong cái sân ảm đạm ngoài sau nhà. Ngày mai là Giáng Sinh rồi, vậy mà cô chỉ có một đô la và tám mươi bảy xu để mua quà tặng Jim. Đó là kết quả mà cô đã dè xẻn từng đồng xu lẻ trong nhiều tháng qua. Hai mươi đô la thu nhập thật chẳng bỏ vào đâu so với số chi tiêu mà cô đã tính toán. Hoàn cảnh thì cứ luôn chật vật như thế. Chỉ có một đô la và tám mươi bảy xu để mua tặng Jim một món quà. Jim của cô. Cô đã có những giờ phút hạnh phúc khi dự tính xem sẽ mua món gì đó hay hay cho Jim. Một món đồ nào đó quý và hiếm, một món đồ xứng đáng để được hân hạnh sở hữu bởi Jim.

Chỗ giữa hai cánh cửa sổ là một tấm gương hẹp. Chắc bạn cũng từng thấy một tấm gương rẻ tiền nó ra sao rồi. Phải là người thật ốm và khéo léo lắm thì mới thấy được mình trọn vẹn trong một tấm gương hẹp như vậy. Cũng nhờ Della có một thân hình mảnh mai nên cô có thể soi mình trong gương một cách thành thục. Bất thình lình cô quay ra khỏi cửa sổ và đứng trước tấm gương. Đôi mắt cô rực sáng nhưng cùng lúc khuôn mặt cô cũng biến sắc trong một khoảnh khắc. Cô giật tung mái tóc và để nó thả dài xuống.

Hiện giờ thì có hai món đồ gia bảo của gia đình James Dillingham Youngs mà cả hai đều rất lấy đó làm hãnh diện. Một là chiếc đồng hồ vàng của cha và ông nội của Jim để lại. Còn món kia là mái tóc của Della. Giả như nữ hoàng Sheba ở trong căn phòng phía bên kia ống thông gió thì nếu như hôm nào đó Della mà xõa tóc để hong khô bên khung cửa sổ thì cũng đủ để làm cho lu mờ đi các món đồ trang sức quý giá của bà hoàng. Còn như vua Solomon mà có là người quản gia, với tất cả kho báu của ông ta chất đầy trong căn tầng ngầm, thì Jim cũng cứ đường hoàng rút chiếc đồng hồ ra mỗi khi đi ngang, chỉ cốt là để nhìn thấy ông ta đến nổi phải bức râu vì ganh tị.

Mái tóc xinh đẹp của Della thả dài trên thân thể cô, uốn lượn và tươi sáng như một dòng thác nâu. Nó buông dài đến tận đầu gối như chính là một phần trang phục của cô vậy. Và rồi cô hồi hộp vấn mái tóc lên cao thật nhanh. Có lúc cô ngập ngừng đứng bất động trong một phút trong lúc những giọt nước mắt rơi xuống tấm thảm đỏ sờn cũ.

Cô mặc vào người chiếc áo choàng nâu cũ, đội lên đầu chiếc nón cũng nâu cũ. Khoác nhanh chiếc váy với đôi mắt ngời sáng, cô vội vàng ra khỏi cửa và xuống mấy bậc thang dẫn ra ngoài phố. Cô dừng lại chỗ có bảng hiệu: "Madame Sofronie. Sản phẩm tóc các loại". Della thở hổn hển cố trấn tỉnh lại sau khi phóng một mạch lên lầu. Người đàn bà to lớn, trắng bạch, lạnh lùng không phù hợp chút nào với cái tên "Sofronie".
"Bà có mua tóc của tôi không?" Della hỏi.
"Tôi có mua tóc" Bà chủ trả lời. "Cô cởi nón ra để tôi xem".
Thả dài xuống bồng bềnh một suối tóc nâu.
"Hai mươi đô la". Bà chủ ra giá trong lúc lướt qua mái tóc với bàn tay lành nghề.
"Đưa ngay cho tôi" Della nói.
Vậy là hai tiếng đồng hồ hạnh phúc trôi qua một cái vèo. Nói một cách cường điệu một chút là như thế. Cô đã lục tung mấy cửa hàng để tìm mua quà cho Jim.

Cuối cùng thì cô cũng đã tìm ra được món quà ưng ý. Hẳn là nó được làm ra là chỉ để dành riêng cho Jim chứ không một ai khác. Trong tất cả các món đồ mà cô đã tỉ mỉ lựa chọn ở những cửa hàng khác thì không có cái nào giống như vậy. Đó là sợi dây đeo đồng hồ làm bằng bạch kim kiểu cách đơn giản và trang nhã nhưng điều chính yếu là bởi giá trị thật sự của nó chứ không phải nhờ kiểu cách ở bên ngoài - những món đồ giá trị nào thì cũng đều như thế. Chắc hẳn là nó sẽ làm tăng thêm giá trị của chiếc đồng hồ. Ngay từ lúc cô nhìn thấy nó thì cô đã biết ngay rằng đó phải là của Jim. Nó cũng giống như anh ấy vậy. Thâm trầm và cao quý - nhận xét này đều đúng cho cả hai. Để có nó họ đã lấy đi mất hai mươi đô la của cô, và cô vội vã trở về nhà chỉ với bảy mươi tám xu. Chiếc đồng hồ mà có sợi dây đó thì chắc là sẽ thôi thúc làm cho Jim lúc nào cũng muốn lấy ra xem giờ. Chiếc đồng hồ quý giá như vậy mà đôi khi anh lại ngại ngùng khi lấy nó ra xem là bởi sợi dây da cũ mèm thay vì là một sợi dây đeo bằng kim loại hẳn hoi.

Khi Della về đến nhà thì sự phấn khích của cô nhường chỗ cho thực tại. Cô lấy ra mấy cái kẹp uốn tóc bằng kim loại và nhóm lò gas và bắt đầu công việc sửa chữa lại những hậu quả gây ra bởi sự hào phóng của tình yêu. Đó là một công việc cực kỳ khó khăn các bạn thân mến của tôi - một công việc vô cùng to lớn. 

Trong vòng bốn mươi phút thì tóc của cô đã được phủ đầy với những chiếc kẹp uốn tóc nhỏ xíu làm cho cô ta nhìn giống như một thằng học trò trốn học. Cô soi bóng mình trong chiếc gương dài một cách cẩn thận và tỉ mỉ. 

"Nếu như Jim mà không giết mình." Cô tự nhủ, "trước khi anh ấy nhìn lại một lần nữa thì hẳn anh ấy sẽ bảo là mình giống như một cô vũ nữ ở đảo Coney. Nhưng mình có thể làm được gì hơn, ôi mình có thể làm được gì với chỉ một đô la và tám mươi bảy xu?"

Dến 7 giờ thì cà phê đã pha xong và cái chảo thì đang nằm trên bếp lò sẳn sàng cho món thịt nướng.

Jim chưa bao giờ về nhà trễ. Della sốt ruột quấn sợi dây đeo đồng hồ vào tay và ngồi ở góc bàn chỗ gần cửa mà anh thường bước vào. Rồi khi nghe thấy tiếng chân đầu tiên của anh ở bậc thang dưới nhà thì cô tái nhạt đi một lúc. Cô có thói quen thầm cầu nguyện cho những chuyện đơn giản thường nhật và bây giờ thì cô thì thầm: "Xin Chúa làm cho anh ấy nghĩ rằng con vẫn còn xinh xắn".     

Cánh cửa mở ra, Jim bước vào rồi đóng nó lại. Anh ta có dáng vẻ gầy gò và khắc khổ. Tội nghiệp cho anh chàng, chỉ mới hai mươi hai tuổi mà phải mang gánh nặng gia đình. Anh không có cả găng tay và cần một chiếc áo khoác mới. Jim bước vào bên trong cánh cửa, khựng lại như một con chó săn vừa đánh hơi được con chim cút. Mắt anh dán chặt vào Della, không lộ ra một biểu hiện nào để có thể đọc biết được, và điều đó làm cho cô cảm thấy sợ hãi. Không phải giận dữ, cũng không phải ngạc nhiên, hoặc không đồng ý hoặc hoảng hốt hay là bất cứ cảm xúc nào mà cô đã chuẩn bị sẵn trước đó. Đơn giản là anh cứ trân trối nhìn cô với vẻ mặt lạ lùng đó.  

Della lách qua khỏi bàn và đến bên Jim.
"Jim yêu dấu," cô nấc lên, "đừng nhìn em như vậy. Em phải cắt mái tóc và bán nó đi bởi vì em không thể sống nổi qua Giáng Sinh này mà không có một món quà gì cho anh. Nó sẽ mọc lại thôi đó mà - anh không lấy đó làm phiền phải không? Em phải làm như vậy. Tóc em mọc nhanh lắm. Nói 'Chúc Mừng Giáng Sinh!' đi Jim và hãy vui lên đi nào. Anh không biết là em đã có món quà cho anh đẹp đến như thế nào đâu."

"Em đã cắt tóc của em?" Jim hỏi một cách khó nhọc cứ như là anh chưa nhận ra được sự thật hiển nhiên dù cho đã thật cố gắng để hiểu ra điều đó.
"Cắt và bán nó đi rồi," Della nói. "Anh không còn thích em chút nào nữa sao? Em vẫn là em dù là mái tóc không còn nữa, có phải vậy không?"
Jim tò mò nhìn quanh nhà.
"Em nói là tóc của em đã không còn nữa?" anh nói với một giọng hết sức ngớ ngẩn.
"Anh không cần phải tìm nó đâu." Della nói. "Nó đã được bán đi rồi, Em đã kể với anh rồi mà - bán đi mất rồi. Bây giờ là đêm Giáng Sinh rồi cưng ơi. Phải chìu em đấy nhé, bởi vì bán nó đi là để cho anh. Có lẽ số phận mái tóc của em là như vậy," rồi cô bất chợt tiếp tục với một giọng ngọt ngào nghiêm trang, "nhưng không ai có thể đo được tình yêu của em dành cho anh đâu. Em dọn món thịt nướng lên được rồi chứ hả Jim?"

Jim như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Anh ôm choàng lấy Della. Hãy dành ra mười giây để chúng ta kín đáo xem xét một chuyện khác bên lề. Tám đô la một tuần hay là một triệu năm đi nữa thì có gì là khác? Một nhà toán học hay một nhà thông thái có thể sẽ cho bạn một câu trả lời sai. Magi mang đến những món quà quý giá, nhưng không thuộc về những thứ đó. Đoạn lý giải khó hiểu này sẽ được làm sáng tỏ ở phần sau.

Jim lôi ra một chiếc hộp từ trong túi chiếc áo khoác của anh và đặt lên bàn.
"Đừng có hiểu lầm anh, Dell" anh nói, "Anh không nghĩ chuyện cắt đi hay là gội mái tóc có thể làm cho em của anh kém đi một chút xíu nào hết đâu. Nhưng nếu mà em mở cái hộp quà kia ra thì em có thể hiểu tại sao anh lại như vậy lúc nãy."

Những ngón tay trắng muốt và nuột nà xé toạc lớp giấy gói quà. Và rồi một tiếng reo vui bật lên và rồi, Chúa ơi! Sự xúc động của người phụ nữ chợt làm cho nước mắt tuôn trào cùng với tiếng nấc nghẹn ngào, mặc cho tất cả những dỗ dành ngọt ngào của ông chủ gia đình.

Bày ra đó là những chiếc luợc gài tóc - cả bộ lược để gài ở bên hông và phía sau, mà Della đa từng ao ước từ lâu trong những cửa sổ trưng bày ở khu Broadway. Những chiếc lược xinh xắn, làm bằng vỏ đồi mồi, với nữ trang đính vào thành luợc, chỉ chừa ra chổ trống để gài lên mái tóc xinh đẹp. Đó là những chiếc lược đắt tiền, cô biết như thế, và chỉ với hy vọng mong manh được sở hữu nó thôi thì cũng đã làm cho tim cô như muốn nhảy tung lên rồi. Thế mà bây giờ, chúng đã thuộc về cô, nhưng mái tóc dài lẽ ra phải được tô điểm thì đã không còn nữa.       

Nhưng cô ôm chúng vào ngực một lúc và ngước nhìn với đôi mắt mơ màng cùng với nụ cười và nói: "Tóc em mọc nhanh lắm, Jim!"
Và rồi Della nhỏm lên như một con mèo và la lên "Oh, oh!"

Jim vẫn chưa thấy món quà xinh đẹp của anh. Cô giữ nó trong lòng bàn tay và trao cho Jim một cách háo hức. Mảnh kim loại quý mờ đục nhưng lóe sáng như sự phản chiếu từ tấm lòng nhiệt thành và trong sáng của cô.

"Nó thật là thời trang phải không Jim? Em đã săn lùng không sót một chỗ nào để tìm ra nó. Từ nay anh sẽ phải ngắm nhìn nó mỗi ngày cả trăm lần đó. Đưa cho em chiếc đồng hồ của anh. Em muốn thấy có nó thì nhìn ra sao".

Thay vì làm theo, Jim thả mình xuống chiếc ghế bành và đưa hai tay lên sau gáy và mỉm cười.
"Dell," anh nói. "Hãy gác những món quà Giáng Sinh của chúng ta qua một bên và để chúng ở đó một thời gian. Nó quá tốt để dùng vào lúc này. Anh đã bán cái đồng hồ để lấy tiền mua lược cho em rồi. Còn bây giờ thì anh nghĩ là em dọn món thịt nướng ra được rồi đó." 

Magi, như bạn biết đó, là những nhà hiền triết  - những nhà thông thái tuyệt vời - người đã mang những món quà đến cho Hài Nhi trong máng cỏ. Họ đã nghĩ ra cái nghệ thuật trao tặng cho nhau những món quà Giáng Sinh. Đã là thông minh thì hẳn những món quà của họ cũng thông minh như vậy, có thể là bao gồm luôn cả quyền được đem đổi cái khác trong trường hợp có hai món quà giống nhau (*). Ở đây tôi đã liên hệ đến bạn một cách vụng về bằng câu chuyện tầm thường của hai đứa trẻ khờ khạo trong một căn phòng trọ, kẻ đã dại dột hy sinh cho nhau những báu vật quý nhất trong gia đình họ. Nhưng trong lời nhắn nhủ cuối cùng đến những người thông minh của thời nay là để nói lên rằng trong tất cả những người tặng quà cho nhau thì chính hai người đó là những kẻ thông minh nhất. Với tất cả những ai cho và nhận những món quà như thế thì họ là những người thông minh nhất. Dù bất cứ ở nơi nào thì họ vẫn là những người thông minh nhất. Họ chính là Magi.   

Giáng Sinh 2017

Dịch từ truyện ngắn "The Gift Of The Magi" của nhà văn O. Henry (1905)
https://americanliterature.com/author/o-henry/short-story/the-gift-of-the-magi

Chú thích:
Magi - Ba nhà hiền triết mang quà đến cho Chúa Jesu khi vừa chào đời tại Bethlehem  
Queen of Sheba - Người nổi tiếng giàu có, nhan sắc và quyền lực ở vùng bắc Phi Châu vào thời Trung Cổ.
King Solomon - Con trai vua David, người nổi tiếng thông minh, giàu có, nhiều quyền lực và cũng nhiều tai tiếng vì đam mê hoàng hậu Sheba mà dẫn đến sự diệt vong của triều đại Do Thái về sau.    
Coney Island - Hòn đảo nhỏ ở New York, là khu ăn chơi nổi tiếng với những cô gái vũ công để kiểu tóc ngắn    
Broadway - Khu trung tâm giải trí và mua sắm ở Mỹ
(*) - Một số cửa hàng ở Mỹ cho phép khách hàng khi mua quà Giáng Sinh có quyền đổi lại món khác có giá tiền tương tự nếu như không vừa ý với món quà nhận được, ví dụ như nhận được hai món quà giống hệt nhau chẳng hạn. Ở đây tác giả có ý tinh nghịch khi nói đùa là có thể Magi cũng đã bày ra kiểu đổi quà đó.

Tuesday, 20 June 2017

Họp Mặt Mùa Đông

Mới vừa rồi Phúc còm lại khăn gói quả mướp đến Melbourne và lần này lại có cả bà xã và cô con gái đi cùng. Cũng như lần trước, tôi hẹn gặp Phúc và gia đình tại nhà vào ngày cuối tuần. Thật may mắn là lần họp mặt này tụi tôi cũng được một ngày nắng ấm tuy là đang vào mùa đông.

Mấy chỗ trong Melbourne CBD thì Phúc còm đã từng ghé qua trong mấy lần viếng thăm trước đó rồi cho nên lần này sau bữa ăn trưa tụi tôi chỉ đi dạo quanh bãi biển và công viên gần nhà để chụp hình và nhân thể cũng làm cho cái bụng xẹp bớt lại chút xíu để lát nữa đây trở về lại nhà còn có thể làm tiếp thêm hiệp phụ.

Còn bà Ngọc gầy khi hay tin Phúc qua đây chơi cũng chịu khó canh giờ vô internet chit chat được một lúc và nhân thể cũng khoe với tụi tôi món bào ngư và mì xào giòn mà bà ấy đang chế biến ở trong bếp. Chỉ tiếc là vì phải nhịn đói từ sáng đến giờ nên bụng đứa nào cũng xẹp lép hết cả, cho nên nấu nướng vừa xong là tụi tôi nhào vô bàn ăn ngay chứ không thể cà kê dê ngỗng với bà Ngọc gầy lâu hơn được.

Buổi họp mặt của tụi tôi lần này tuy đơn giản và ngắn ngủi nhưng xem ra cũng vui ra trò. Chúng tôi chia tay với lời chúc sức khỏe và hẹn nhau sẽ lại có nhiều dịp khác nữa để được họp mặt trong tương lai.

Phuong Nguyen    









Friday, 6 January 2017

Tin Buồn Gia Đình Thành

Nhận được tin Mẹ Thành từ trần vào ngày 23/12/2016. Các bạn 12A4 xin thành kính phân ưu cùng Thành và gia quyến. Cầu mong bác được an nghỉ nơi miền cực lạc.


Sunday, 4 December 2016

Mùa Đông Băng Giá và Lão Già Rách Rưới

Mùa đông 1910 là mùa đông tệ hại nhất từ trước đến giờ ở Nga. Nó lạnh đến nỗi được mệnh danh là "Mùa Đông Sắt". Có một khách sạn có tiếng nọ ở cách thành phố Moscow khoảng 20 cây số cũng bị ảnh hưởng theo. Đã mấy tuần rồi mà chẳng có người khách nào đến trọ khiến ông chủ phải cho hầu hết nhân viên nghỉ việc.

Vào một buổi chiều, ông chủ khách sạn ngạc nhiên khi nghe tiếng gỏ cửa. Khi cửa mở, trước mặt ông ta là một lão già râu bạc áo quần rách rưới. Ông lão nói  rằng ông ta đã phải ở ngoài trời tuyết mấy hôm rồi. Hiện giờ thì ông ta đang bị lạnh cóng và đói lã. Và liệu là ông chủ khách sạn có thể cho ông ta một bữa ăn và tá túc qua đêm được không?

"Tất nhiên là tôi có thể làm được chứ", ông chủ khách sạn trả lời, "Tiền trọ cho một đêm bao gồm luôn bữa ăn là ba đồng. Lão có tiền trả không?" Ông lão thú nhận là ông ta không có tiền, và nếu ông bị đuổi đi, thì chắc chắn là ông ta sẽ bị chết cóng mất thôi.

Ông chủ cảm thấy thương hại cho lão già và cho ông ấy vào bên trong. Ông đưa lão già vào nhà bếp, chỗ có nồi súp củ dền đang sôi sùng sục trên lò bếp. Ông chủ khách sạn múc ra một phần súp hậu hỉnh, rồi hào phóng kèm thêm một cái bánh kem chua và còn cho thêm cho ông lão nữa ổ bánh mì lúa mạch nữa. Ông lão rách rưới hẳn nhiên là rất đói bụng và chén sạch trơn cả món bánh mì và súp chỉ trong nháy mắt. Ông chủ khách sạn phải bật cười khi nhìn thấy món súp củ dền hãy còn dính be bét dưới hàm râu mép của ông lão.

Ông lão rách rưới cám ơn ông chủ khách sạn đã cho một bữa ăn và nói, "Ông sẽ không thấy tôi ra đi vào ngày mai đâu, mặc dầu bây giờ tôi không có tiền nhưng khi nào có thì tôi sẽ gởi lại ông ba đồng". Ông chủ khách sạn không nói gì nhưng cũng không trông mong gì sẽ nhìn thấy lại ba đồng tiền hay là ông lão.  

Tuyết rồi cũng tan và công việc kinh doanh bắt đầu tiến triển. Thật sự là khách sạn đã trở nên bận rộn hơn bao giờ hết.

Khi mùa xuân đến, vốn là người sùng đạo, ông chủ khách sạn quyết định là sẽ viếng ngôi nhà thờ lớn trong thành phố để tạ ơn Chúa về sự hồi phục và phát triển của khách sạn. Khi đến thủ đô, ông ta đi thẳng đến nhà thờ lớn. Khi vào ở bên trong, ông quan sát nội thất của ngôi nhà thờ cổ kính. Ông ta lướt mắt qua nhiều hình tượng trang trí trên những bức tường. Ông ta đặc biệt chú ý đến một bức hình nằm ở trong góc.

Bức hình được vẽ giống như là ông lão râu bạc mà xem ra có nét gì đó quen lắm. Khi đến gần hơn, ông ta nhận ra một vết sậm màu, giống như súp củ dền dính lên bộ râu mép. Ông nhìn vào cái tên ghi chú bên dưới bức hình. Đó là "Thánh Nicholas".

Ông ta thắp một cây nến và đặt trước bức hình. Khi phủi bụi chỗ để cắm nến, tay ông ta chạm phải vật gì nhỏ và cứng. Đó là một đồng tiền. Bên cạnh đó còn có hai đồng tiền nữa. Ông ta cầm lấy và ngước nhìn lên bức hình.

Vết dính súp củ dền đã biến mất và khuôn mặt thì như đang mỉm cười.


Giáng Sinh 2016.

Dịch từ truyện ngắn "The Iron Winter and the Raggedy Old Man" (không rõ tác giả)
http://www.thestorytelling-resource-centre.com/christmas_tales_the_iron_winter.html

Monday, 24 October 2016

Tái Ngộ Melbourne

Với Phúc có những việc ngỡ rằng phải lâu lắm mới có cơ hội thực hiện lại được, một trong những việc đó là trở lại thăm đất Úc. Vậy mà mình đã trở lại Melbourne lần thứ 3 sau một quyết định thật nhanh và thực hiện cũng khá gấp rút. Phúc đã đến thăm Melbourne vào ngày 6/10/2016 vừa qua, đặc biệt đợt này mình thăm Melbourne cùng với bà xã của mình – Chiêu Vương – đây là lần đầu tiên xuất ngoại của cô ấy. Có lẽ là lần đầu tiên nên Sứ quán Úc phải xem xét hơi kỹ nên đã làm mình và bà xã hơi hoang mang khi Sứ quán xét duyệt Visa của mình chỉ 4 ngày kể từ ngày nộp đơn và không đề cập gì đến trường hợp của bà xã mình, cho đến sau hơn một tuần mới được trả lời.

Cũng vì gấp, thời gian có hạn nên mình cũng không định báo cho ông thổ địa xứ Melbourne này là Phương, vì mình biết ở nước ngoài mọi người sống, làm việc có kế hoạch, cái gì cũng hẹn trước, nhưng cuối cùng mình cũng để lại tin nhắn cho Phương về chuyện mình sẽ sang Melbourne thăm con và cũng muốn thăm Phương. Rất may mắn ông bạn già đã hoan hỷ lên chương trình đón tiếp ngay.

Vẫn cẩn thận, chu đáo, Phương đã đến tận cửa khách sạn đón vợ chồng Phúc về nhà cho dù mình đã ngỏ ý sẽ đi train đến ga xe lửa gần nhà Phương để đỡ phải chạy xa. So sánh điều này với các bạn trẻ ngày nay có sự khác biệt, cụ thể: mình có một anh bạn trẻ học chung cao học cũng sẵn sàng chở mình đi chơi lên vùng núi Dandenong (gần như ngược hướng nhà Phương), theo một cách khác, anh bạn ấy hướng dẫn mình đi train đến station gần nhà anh ấy nhất để từ đó đón đi chơi gần hơn (mình thấy điều này hợp lý). Vậy đó, cũng cùng một sự nhiệt tình, nhưng với Phương thì còn có thêm một sự chu đáo đến từng chi tiết, sợ mình không quen đường xá, đi lạc thì thúi hẻo. Cảm ơn Phương nhé, anh em coi chừng khó theo cái sự cẩn thận đó của Phương.

Vẫn cái góc cũ trong phòng ăn
So với lần họp mặt Melbourne năm 2014, tại cái góc Măn–Giê–Photo, thay vị trí của Ngọc là bà xã mình được Thu – vợ Phương - mời ăn trưa, bữa ăn cũng nhiều món: chả giò, salad, xúc xích – ai chà cái  món xúc xích này của nhà Phương làm mình thèm đến bây giờ, cả nhà dừng sớm quá nên cái thằng háu ăn như mình phải stop cho dù muốn làm tới lắm đó. Cũng với số thành viên như năm 2014 nhưng cũng có chút khác biệt do thời gian đó là Quân và Mai – các con của Phương Thu – nay đã lớn hơn trước nhiều lắm, Quân đã vỡ giọng, cao hơn Bố, và trông rất đàn ông, bé Mai cũng đã lớn hơn nhiều nên bớt tung tăng hơn, vài năm nữa chắc còn khác nhiều nữa. Có sự không thay đổi của các cháu là sự lễ phép, khoanh tay cúi đầu chào khách. Nói về điều này mình nhận thấy rằng phải chăng trẻ con của các gia đình người Việt như Phương ở hải ngoại được dạy dỗ duy trì những giá trị truyền thống nhiều hơn ở Việt Nam hay không, chứ mình thấy trẻ con tại Việt Nam không còn chú trọng đến cung cách chào người lớn như con của Phương, chỉ đứng chào khách và hơi cúi đầu (có thể mình chủ quan chăng?).

Trước bữa ăn trưa này, Ngọc cũng có gọi điện thoại qua Viber hay cái gì đó (chất lượng hơi kém nên khó nghe), Ngọc đã tỏ ra tiếc vì không có mặt để chung vui. Âu cũng vì Phúc đi đột xuất lấy đâu cho Ngọc thời gian chuẩn bị; thông cảm nhé Ngọc và cám ơn Ngọc đã rất quan tâm đến chuyến đi này của mình.

Đi được nửa đường, còn 50 bậc thang nữa.
Kỳ này, do có bà xã mình nên ngoài bến tàu Williamstown, công viên gần nhà mà trước đây Ngọc và Phúc cũng đã tới…, Phương – Thu còn dẫn vợ chồng Phúc đi đến một ngọn đồi rất đẹp từ đó có thể phóng tầm mắt đến Melbourne CBD, để đến được đỉnh đồi phải bước lên one hundred steps – một trăm bậc thang, cũng vì thế mà ngọn đồi này cũng được gọi là One Hundred Steps. Trong lúc bước đi trên những bậc thang này mình phát hiện một con chim có màu xanh dương rất lạ, hỏi Phương thì được Phương giải thích ngay tên con chim đó là gì, con này là con trống còn con mái sẽ có màu cam. Sau đó Phương còn gửi cho mình một đường link nói về loài chim này. Khiếp! ông già này cũng nghiên cứu nhiều thiệt.

Superb Fairywren (male)
Khổ cho người thích cầm máy ảnh như ông Phương, bà xã mình là người cũng thích chụp ảnh, nên nhiếp ảnh gia Phương đã phải “bắn” hơn 200 shot ảnh mọi nơi mà ông Phương dắt tới, đúng là làm dâu trăm họ. Mình cũng có máy ảnh nhưng tay nghể còn non quá cho dù “súng ống” cũng loại kha khá, nhưng ông Phương Pro hơn nên được tin tưởng hơn. Thôi chịu khó đi nhé ông Phương, nhiều lúc mình muốn khùng vì cứ mỗi lần chụp xong phải cho view lại, không được, chưa xinh bắt chụp lại oải lắm.

The smile says it all
Thế rồi thời gian bên cạnh bạn bè chóng vánh qua đi, vợ chồng mình từ giã Thu và Phương để về lại khách sạn và lần nào cũng vậy, Phương cũng đều cũng có kẹo cho mình và kẹo cho bạn bè; kẹo gửi bạn bè với mục đích tạo điều kiện bạn bè gặp gỡ nhau, cái mà đối với Phương – Thu bên Úc là chuyện xa xỉ.

Đã lên đến đỉnh đồi
Sau ngày được Phương và Thu đón tiếp tại nhà mình còn ở lại Melbourne 1 tuần nữa để vợ mình ở bên thằng con trai, nấu ăn cho cháu ăn vài  món mà đã lâu cháu không được ăn và tâm sự với cháu nhiều điều mà ở xa qua điện thoại nhiều khi không chuyển tải hết được ý. Cũng vì lý do muốn dành thời gian nhiều bên con và Phương – Thu cũng phải đi làm nên mình không gặp lại Phương và Thu trước khi về Việt Nam, tuy vậy, Phương vẫn thường xuyên điện thoại hỏi thăm và còn nhắn tin chúc lên đường bình an trước lúc mình lên máy bay quay trở về.

Ý nghĩa của 100 bậc thang là để kỷ niệm 100 năm liên bang Úc được thành lập (1900-2001)
Lần này đến Melbourne mình thấy có một một vấn đề xã hội nổi lên mà mấy lần trước mình đến Melbourne không thấy đó là tình trạng rất nhiều người Homeless ngủ khắp nơi ở ngoài đường khu trung tâm Melbourne. Chuyện gì đã xảy ra đối với Melbourne – nơi được mệnh danh là nơi đáng sống nhất thế giới? Suy nghĩ mình thấy mình và bạn bè ai nấy cũng có việc làm ổn định, có nhà cửa đủ để có chỗ cho gia đình sinh sống là điều thật may mắn và nên hài lòng với những gì mình đang có, phải không các bạn?

Một chuyến đi thật thú vị cho mình và cả cho người lần đầu tiên xuất ngoại như bà xã mình, thời tiết thật đẹp, trời trong, mưa ít, không quá lạnh (chỉ có đôi lúc gió to đến nỗi muốn thổi bay người nặng 78kg như mình ra đường). Nếu mình đến trước một tuần (theo kế hoạch của mình là vậy) thì chắc chỉ bó gối ngồi nhà vì mưa to, gió lớn cả tuần, thậm chí nhân viên sân bay đình công.

Chuyến đi tốt đẹp hơn nữa vì có những người bạn nhiệt tình dẫn đi tham quan các nơi thật đẹp mà trước giờ chỉ nghe nhắc tới mà thôi. Các bạn lớp mình ơi, nếu có dịp thăm Melbourne Úc, hãy tới thăm gia đình Phương Thu nhé, để có dịp thấy ông Phương chạy “sút quần” để đón tiếp.
Cám ơn gia đình Phương Thu nhé.

Thân chào các bạn.

Sài Gòn ngày 24/10/2016
Phúc Còm

Sunday, 9 October 2016

Họp Mặt Melbourne 2016

Ở bên này mùa xuân bắt đầu từ tháng chín. Thế nhưng năm nay đã vào tháng mười rồi mà thời tiết vẫn cứ còn thay đổi bất chừng. Chẳng hạn như mới tuần trước đây thôi thì trời cứ giông gió mưa bão liên miên lại có cả mưa đá cứ như là đang còn trong mùa đông.

Thế rồi đùng một cái Phúc còm báo tin sẽ cùng bà xã đến Melbourne vào cuối tuần này. Vừa mừng lại vừa lo. Mừng là vì lâu rồi mới lại có dịp gặp lại bạn cũ. Trước là để hỏi thăm tin tức các bạn bè bên nhà ra sao và sau đó là để có đề tài mà làm phóng sự chứ! Chẳng là vì mấy dạo sau này cứ bị bà xã chê là: Blog lớp ông bây giờ mở ra chỉ thấy mỗi cái hình con khỉ. Tức là bà ấy muốn nói đến cái thiệp chúc mừng năm mới hômTết có hình con khỉ (xin bật mí luôn cái thiệp đó là của bác Tài nhà mình gởi chúc Tết bạn bè). Quả thật là bí quá mà không biết làm sao nên tôi bèn phải chống chế một cách yếu xìu bằng cách viện dẫn cái câu cũ rích: "No news is good news". Thế nhưng nhờ chuyến đi Melbourne của Phúc còm lần này thì đài phát thanh Úc Châu lại có đề tài để đăng tải.

Còn lo là vì với cái tình hình thời tiết tồi tệ như hỗm rày thì chắc là vợ chồng Phúc còm qua đây rồi chỉ có nước ngồi trong nhà ngắm mưa rơi xong rồi lại khăn gói trở về thì quả thật là chán không gì bằng. Hơn nữa thằng còm đã quá ngao ngán với cái cảnh mưa lũ ngập lụt ở bên nhà mà nay lại phải tiếp tục chứng kiến cảnh mưa gió bão bùng ở bên này thì chẳng khác nào tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa.

Nhưng thật may mắn là hôm vợ chồng Phúc đến nhà tôi chơi thì trời lại trở nên xanh trong nắng ấm một cách bất ngờ làm cả bọn được đi chơi thoải mái suốt cả ngày. Chỉ có mỗi một việc là Phúc còm qua đây đã mấy lần rồi nên gần như chỗ nào thì nó cũng đã biết hết cả, chẳng lẽ lại cứ bổn cũ soạn lại thì làm mất uy tín của hướng dẫn viên du lịch hết còn gì. Thế nhưng lần này nhờ có bà xã Phúc còm lần đầu qua đây nên tôi vẫn có cớ để diễn tuồng bình mới rượu cũ mà không bị chê là: biết rồi, khổ lắm, có một chỗ mà dẫn đi mãi.

Kết quả là cái tour du lịch trọn gói của tụi tôi đã thành công mỹ mãn. Tuy hơi bị mỏi chân (vì đi bộ hơi nhiều) và cũng mỏi miệng (vì cứ phải ráng nhe răng ra mà cười để chụp hình), thì  mọi người ai cũng cảm thấy hài lòng vì được rong chơi thoải mái trong một ngày thật đẹp trời. Hy vọng là sắp tới lại tiếp tục có dịp để được đón tiếp thêm các bạn bè cũ trong lớp.

Phuong Nguyen







Wednesday, 27 July 2016

Jardin D'hiver - Stacey Kent



Les années passent, qu’il est loin l’âge tendre
Dans mon jardin d’hiver...

Monday, 8 February 2016

Chúc Mừng Xuân Bính Thân



Tai & Ha mong chuc cac ban va gia dinh mot nam suc khoe, hanh phuc va dat duoc moi dieu mo uoc.

Ngọc chúc tất cả các bạn và toàn gia quyến năm mới Bính Thân dồi dào sức khoẻ ,vạn sự như ý , hạnh phúc tràn đầy

Huy chúc các bạn cùng gia đình một Năm Mới Bính Thân hạnh phúc, an lành tinh thần lẫn thân xác và:
    Tiền vô như nước sông Đà
    Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin
Và xin bảo trọng kẻo:
    Tết Bính Thân con khỉ
    Ăn chơi xài tiền Mỹ
    Rượu chè say bí tỉ
    Uống xong làm trò khỉ
    Coi chừng vô khám nghỉ
    Rồi đời năm con khỉ

Thursday, 4 February 2016

Lang Thang Trên Mạng: Một chia sẻ nhỏ cho các bạn

Tôi đã có ý định này từ lâu , nhưng chỉ ngại là không hợp “ khẩu vi “ của các bạn nhất là những bạn đang ở nước ngoài thường là không gặp phải tình trạng như tôi. 

Ban đầu tôi cứ nghĩ do đường truyền chậm hoặc có thể do nhà mạng mà mình đăng ký mà không thể vào được một số trang web. Nhưng tình hình ngày càng tệ hơn một số trang lúc trước có thể vào được, nhưng nay thì không thể nào vào được với các trình duyệt thông thường như Google Chrome hay Mozilla Firefox... 

Cho nên hôm nay tôi xin giới thiệu và chia sẻ với các bạn 1 trình duyệt hoàn toàn miển phí và vào được tất cả các trang web mà không bị trở ngại nào đó là Tor Browser. Các bạn có thể tải Tor Browser tại link này và an tâm là không có virus hoặc Trojan vì tôi đã làm xong trách nhiệm “chuột bạch“.

Sau khi tải về các bạn sẻ được một biểu tượng củ hành, double click vào củ hành đó để tiến hành cài đặt, mặc định sau khi cài đặt thành công thì trên desktop sẻ xuất hiện 1 thư mục mới có tên là Tor Browser. 

Mở thư mục này ra kích hoạt vào biểu tượng quả địa cầu có tên là Start Tor Browser.

Một cửa sổ mới hiện ra bạn tiếp tục click chuột vào “Connect“. Sau đó chỉ còn đợi cho máy tính kết nối được vào Tor network. 



Sau khi kết nối thành công giao diện của Tor Browser sẽ hiện ra, nếu bạn nào đã từng sử dụng Mozilla Firefox thì sẻ thấy đơn giản hơn vì Tor Browser có giao diện của Mozilla Firefox.


Thật ra Tor Browser là trình duyệt để vào các trang Deep Web có tên đuôi là .onion mà các trình duyệt khác không thể vào được, hay nói cách khác là chúng ta tận dụng chức năng thay đổi địa chỉ IP trong mổi lần khởi động của Tor Browser để có thể vào được các trang web bị chặn nhất là các bạn đang ở Việt Nam như tôi.

Nhân dịp xuân Bính Thân đã đến, xin chúc các bạn hưởng một mùa xuân vui vẻ bên gia đình và những người thân.

Dương Quang Thảo

Wednesday, 30 December 2015

Thằng Hiệp

Hiền vừa báo tin Hiệp mất lúc 11h30 trưa ngày 29/12/2015. Lúc 8h tối thì Trinh có hẹn mấy bạn đến nhà Hiệp. Cuối cùng rồi thì thằng Hiệp cũng đã ra đi. Chắc là nó cũng chẳng còn vướng bận gì ở cuộc đời này. Cầu mong cho Hiệp sớm được siêu thoát nơi miền cực lạc. Bạn bè vẫn nhớ đến mày đó Hiệp ơi.

Wednesday, 2 December 2015

Tuesday, 1 December 2015

Ngày Giáng Sinh Đặc Biệt Của Bố Già Panov

"Lúc ta đói con cho ta thức ăn, khi ta khát con cho ta uống, ta là một người xa lạ và con lại đón chào ta..."

Đó là vào đêm Giáng Sinh, mặc dù chưa đến chiều mà đèn đóm đã được thắp sáng trong các cửa tiệm và các căn nhà tại một ngôi làng nhỏ ở Nga, đó là bởi vì ngày đông ngắn ngủi đã sắp tàn. Bọn trẻ con đã háo hức chạy nhảy trong nhà và bây giờ thì chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng cười nói thoát ra từ những mành cửa đã đóng kín.


Bố già Panov, người thợ đóng giày trong làng, bước ra khỏi cửa tiệm của ông để quan sát ở bên ngoài một lần cuối. Những âm thanh rộn ràng, ánh đèn sáng choang và thoang thoảng mùi thơm quyến rũ của các món ăn Giáng Sinh đã gợi cho ông nhớ lại những mùa Giáng Sinh trước đó, lúc mà vợ ông vẫn còn sống và mấy đứa con ông thì hãy còn nhỏ. Bây giờ thì họ đã đi hết cả rồi. Khuôn mặt thường khi vui vẻ với mấy nếp nhăn đàng sau gọng mắt kính bằng kim loại thì bây giờ trông mới buồn làm sao. Ông quay trở vào nhà với những bước đi vững vàng rồi kéo mấy tấm mành cửa lại và hâm nóng ấm cà phê trên cái lò than. Ông buông một tiếng thở dài rồi thả mình vào chiếc ghế bành.

Chẳng mấy khi bố già Panov chịu đọc sách, thế nhưng đêm nay ông lại lôi xuống quyển kinh Thánh to đùng và cũ kỹ của gia đình, chậm rãi dò ngón trỏ lên trên những hàng chữ, ông đọc lại câu chuyện Giáng Sinh. Ông đọc lại đoạn Mary và Joseph gặp nhau như thế nào, bị kiệt sức vì cuộc hành trình của họ đến Bethlehem, rồi không tìm được căn phòng trống nào ở quán trọ, đến nỗi Mary đành phải hạ sinh em bé trong cái chuồng bò.

"Ôi trời đất ơi!" bố già Panov thốt lên, "Nếu họ mà đến đây thì ta sẽ nhường ngay cái giường và giữ ấm đứa bé bằng cái tấm chăn bông của ta.

Đọc tiếp đến đoạn các nhà tiên tri đến gặp hài nhi Jesus và dâng tặng những món quà quí giá  thì khuôn mặt bố già Panov trở nên rầu rỉ. "Ta đâu có thứ gì ra hồn để mà dâng lên Chúa", ông nghĩ mà thấy tủi ở trong lòng.

Rồi khuôn mặt ông trở nên rạng rỡ hẳn lên. Ông đặt cuốn kinh thánh xuống rồi nhổm dậy vói tay lên cái giá cao kê trong căn phòng nhỏ. Ông lấy xuống một chiếc hộp nhỏ bám đầy bụi và mở nó ra. Ở bên trong chiếc hộp là một đôi giày nhỏ bé xinh xắn làm bằng da. Bố già Panov mỉm cười một cách hài lòng. Đúng rồi, đây là đôi giày tốt nhất mà ông đã làm ra từ trước đến giờ. "Ta phải cho đứa bé đôi giày kia", Ông tự nhủ như vậy trong lúc nhẹ nhàng đẩy đôi giày ra và ngồi xuống trở lại chỗ cũ.

Bây giờ thì ông bắt đầu cảm thấy mỏi mệt và càng đọc thì ông càng thấy buồn ngủ. Những hàng chữ như đang bắt đầu nhảy múa trước mắt khiến cho ông phải chợp mắt một lúc. Bố già Panov chìm ngay vào giấc ngủ say. Vừa ngủ là ông đi vào giấc mơ ngay. Ông mơ thấy có người nào đó ở trong phòng và ông nhận biết ra ngay, người đó chính là Chúa Jesus.   

"Này bố già Panov, con đã mong muốn được gặp ta" Chúa Jesus nói một cách từ tốn. "Thì hãy tìm ta vào ngày mai. Đó là ngày Giáng Sinh và ta sẽ đến với con. Nhưng hãy nhìn cho thật kỹ nhé, vì ta sẽ không nói cho con biết ta là ai đâu."

Lúc bố già Panov tỉnh giấc, những hồi chuông đang gióng giả ngân vang và tia sáng mỏng đã xuyên qua những tấm mành cửa. "Cầu ơn trên ban phước lành!" bố già Panov nói. "Hôm nay là ngày Giáng Sinh!"

Ông đứng dậy và vươn bên vai bị tê cứng. Khuôn mặt ông tràn đầy nỗi hân hoan khi ông nhớ lại giấc mơ hồi hôm. Đây mới thật là một Giáng Sinh rất là đặc biệt vì Chúa Jesus sẽ đến gặp ông. Ngài sẽ nhìn ra sao nhỉ? Ngài sẽ là một đứa bé nhỏ xíu như trong ngày Giáng Sinh đầu tiên? Hay Ngài sẽ là một người đàn ông trưởng thành, một người thợ mộc, hay một vị vua cao cả như là chính bản thân Ngài, con của Đức Chúa Trời? Ông nhất định là phải canh chừng cho cẩn thận nguyên cả ngày để nhận ra Chúa cho dù cho Ngài có đến với hình hài như thế nào đi nữa.

Bố già Panov pha một ấm cà phê đăc biệt dành cho buổi điểm tâm Giáng Sinh, rồi kéo mành cửa xuống và nhìn ra ngoài cửa sổ. Đường phố hãy còn vắng hoe, chưa có ai ra đường hết. Chẳng có một ai, chỉ trừ người phu quét đường. Người đó nhìn thật là lam lũ và bẩn thỉu hết sức, mà biết đâu chừng! Ai lại muốn phải đi làm lụng trong ngày Giáng Sinh và trong một buổi sáng lạnh lẽo và sương giá tê buốt như thế này chứ?

Bố già Panov mở cánh cửa tiệm, để cho một luồng gió lạnh tràn vào. "Vào đây!" ông vui vẻ gọi với qua bên kia đường. "Vào trong này và uống một chút cà phê cho đỡ lạnh cái đã!"

Người phu quét đường ngước nhìn lên, không tin nổi vào tai mình. Ông ta hớn hở đặt cây chổi xuống và bước vào bên trong căn phòng ấm cúng. Quần áo của ông ta bốc hơi nhè nhẹ bởi sức nóng của cái lò và vừa uống vừa ghì chặt cả hai bàn tay đỏ ửng quanh cái cốc ấm áp dễ chịu.

Bố già hài lòng nhìn người phu quét đường nhưng thỉnh thoảng lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ. Không đời nào ông lại để lọt mất vị khách đặc biệt được.

"Thế bác đang đợi ai hử?" sau cùng thì người phu quét đường cũng lên tiếng hỏi. Thế là bố già Panov kể lại giấc mơ của ông.  

"Ừ, tôi hy vọng là Ngài sẽ đến," người phu quét đường nói, "bác đã cho tôi một niềm vui Giáng Sinh mà tôi không bao giờ dám nghĩ là sẽ có được. Tôi thấy bác xứng đáng để được giấc mơ của bác trở thành sự thật đấy." và ông ấy mỉm cười môt cách chân thật.

Khi người phu quét đường đi rồi, bố già Panov chuẩn bị món soup bắp cải cho buổi ăn trưa, rồi lại đến cửa ngóng ra ngoài phố. Ông không thấy một ai cả. Thế nhưng ông đã lầm. Có người nào đó đang đi tới.

Cô gái bước đi thật chậm chạp và mệt mỏi và cứ phải vịn vào bức tường của mấy cửa tiệm và mấy căn nhà, hẳn là tình trạng đã như vậy từ lúc nào rồi trước khi ông phát hiện ra cô ấy. Cô gái trông có vẻ rất mỏi mệt và lại còn đang đeo theo bên mình một cái gì đó nữa. Khi cô gái đến gần thì ông có thể nhận ra đó là một đứa bé, quấn trong miếng giẻ mỏng. Nét âu lo trên khuôn mặt cô gái và vẻ đói lã trên khuôn mặt bé bỏng của đứa bé khiến cho bố già Panov phải mủi lòng. 

"Mấy cháu sao lại không vào trong này," ông cất tiếng gọi rồi bước ra ngoài để đón họ. "Cả hai đứa cần được hong lửa sưởi ấm và nghỉ ngơi."  

Người mẹ trẻ để mặc cho ông dìu vào trong nhà và đặt vào chiếc ghế bành êm ái. Cô gái trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm. 

"Ta sẽ hâm nóng một ít sữa cho cháu bé," bố già Panov nói, "Ta cũng đã từng có con - ta có thể cho nó uống sữa giúp con." Ông lấy sữa ra từ cái lò và cẩn thận cho đứa bé uống từ một chiếc muỗng và cùng một lúc sưởi ấm đôi bàn chân bé nhỏ của nó bên cái lò.

"Con bé cần có giày", người thợ đóng giày nói.

Nhưng cô gái trả lời, "Cháu không có tiền mua giày đâu. Cháu không có chồng để có thể chăm lo cho gia đình. Cháu định qua làng bên để tìm việc làm."

Bất chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu bố già Panov. Ông nhớ lại đôi giày nhỏ bé mà ông ngắm nghía hồi tối hôm qua. Thế nhưng ông đã định bụng là sẽ để dành nó cho Chúa Jesus mất rồi. Ông nhìn lại đôi chân nhỏ xíu lạnh cóng và nảy ra ngay một quyết định ở trong lòng.

"Cứ thử mang vào cho nó xem sao", ông nói và đưa đôi giày cho người mẹ. Đôi giày nhỏ xin xắn thật là vừa vặn. Cô gái mỉm cười hạnh phúc và em bé thì bập bẹ một cách thích thú.

"Ông thật là tốt với chúng cháu." cô gái nói rồi chuẩn bị để hai mẹ con lại lên đường. "Cầu mong ân phước Giáng Sinh sẽ đến với ông!".
 
Nhưng bố già Panov bắt đầu tự hỏi là liệu điều ước muốn đặc biệt của ông có trở thành sự thật. Hay là ông đã bỏ sót mất vị khách của ông rồi? Ông lo lắng nhìn ngang nhìn dọc ngoài đường phố. Có rất nhiều người ở ngoài kia nhưng ông đều biết mặt họ hết cả. Có mấy người hàng xóm đến viếng thăm họ hàng. Họ mỉm cười gật đầu chào và chúc ông Giáng Sinh vui vẻ. Còn mấy người hành khất thì bố già Panov vội vàng vào bên trong để múc soup nóng và kèm theo một khoanh bánh mì to tướng xong rồi lại lật đật trở ra ngay, phòng khi ông lại để lỡ mất vị khách lạ quan trọng kia.

Rồi thì hoàng hôn của mùa đông cũng buông nhanh. Khi bố già Panov trở vào bên trong thì đôi mắt cũng đã mỏi nhừ khiến ông không còn nhận ra những người qua đường được nữa. Bây giờ thì hầu hết bọn họ đã về và ở trong nhà cả rồi. Cuối cùng thì ông chậm chạp lê bước trở về căn phòng, kéo mấy tấm mành cửa lên và ngồi xuống chiếc ghế bành một cách mệt mỏi.

Vậy ra đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. Chúa Jesus đã chẳng hề đến.

Rồi ông nhận ra ngay là không chỉ có mỗi một mình ông đang hiện diện ở trong phòng.

Đây không phải là giấc mơ là bởi vì ông đang tỉnh táo cơ mà. Ban đầu thì hình như như ông thấy trước mắt mình là một hàng dài những người đã đến với ông trong ngày hôm nay. Ông nhìn thấy lại người phu quét đường, người mẹ trẻ và đứa bé và những người hành khất mà ông đã cho ăn. Họ thì thầm mỗi khi đi ngang qua ông: "Bộ ngươi không nhận ra ta sao hả bố già Panov?"

"Ai đó?" ông bối rối la lên.

Rồi một giọng nói khác trả lời ông. Đó chính là giọng nói trong giấc mơ của ông - giọng nói của Chúa Jesus.

"Lúc ta đói con cho ta ăn," Chúa nói. "Khi ta không có gì để che thân con cho ta áo quần. Chừng ta bị lạnh con sưởi ấm cho ta. Ta đến với con ngày hôm nay trong tất cả những người mà con đã giúp đỡ và đón chào đó."

Rồi tất cả trở nên im ắng tĩnh mịch. Chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ lớn. Một niềm an bình và hạnh phúc tràn đầy khắp căn phòng, ngập tràn trong trái tim của bố già Panov cho đến khi ông muốn bật dậy hát cười và nhảy múa trong nỗi niềm hạnh phúc.

"Cuối cùng thì ngài cũng đã đến!" đó là tất cả những gì mà ông đã thốt lên.


Giáng Sinh 2015

Dịch từ truyện ngắn "Papa Panov's Special Christmas" của nhà văn Leo Tolstoy
http://americanliterature.com/author/leo-tolstoy/short-story/papa-panovs-special-christmas