Thursday, 17 April 2014

Cố Đô Huế - Phần 2

Cảm giác đầu tiên của tôi khi đặt chân đến thành phố Huế là sự thanh thản và an bình. Tôi thích vẻ hiền hòa và nếp sống chậm rãi của thành phố này. Cái ướt át lạnh lẽo của cơn mưa mù giăng kín trên dòng sông Hương như lại càng làm tăng thêm nét cô tịch của một thành phố cổ. Nếu so với Sài Gòn thì khí hậu ở đây mát lạnh hơn rất nhiều, chắc có lẽ là vì lúc đó là tháng Giêng tức là đang vào "mùa đông" ở Huế. Ngoài ra thì không khí ở Huế cũng trong lành hơn bởi vì không có quá nhiều xe cộ chạy ngoài đường như là ở Sài Gòn. Có lẽ nhờ khí hậu mát mẻ trong lành, quang cảnh đường phố trật tự và nề nếp nên nó cũng đem đến cảm giác an toàn và dễ chịu. Nhưng cũng có thể là vì tôi chỉ ghé lại Huế có vài hôm, kiểu cỡi ngựa xem hoa cho nên mới nói như thế, chứ nếu phải ở lại đó luôn thì chưa biết chừng tôi lại sẽ lại nghĩ khác hơn chăng?   

Hồ Tịnh Tâm
Không gian và thời gian như cô đọng lại...

trước phong cảnh thanh thản yên bình


và những cánh hoa tím như tô điểm thêm cho vẻ đẹp của thành phố Huế

Khu vực trung tâm thành phố Huế không lớn như Sài Gòn nhưng cũng không quá nhỏ đến nỗi "đi dăm phút đã về chốn cũ" như trong bài "Còn Chút Gì Để Nhớ" của nhà thơ Nguyễn Hữu Định khi nói đến thành phố Pleiku. Ở Huế, bạn có thể nhận ra sự pha trộn giữa những kiến trúc cổ xưa như các lăng tẩm chùa chiền và những khu khách sạn du lịch mới được xây cất sau này. Hầu hết các khu di tích lịch sử đều nằm ở bờ phía Bắc của sông Hương, tức là khu vực Thành Nội, còn những dịch vụ du lịch, nhà hàng, khách sạn thì tập trung ở phía bờ phía Nam của sông Hương mà nhiều nhất là dọc theo hai con đường Lê Lợi (dọc theo sông Hương) và đường Hùng Vương (nối dài đến cầu Trường Tiền). Chạy dài theo hai bên bờ sông Hương là công viên với lối đi dành cho khách bộ hành mà du khách có thể vừa tha thẩn tản bộ vừa ngắm nhìn phong cảnh của thành phố Huế. Một điểm đặc biệt khác là ở đây có nhiều cây móng bò ra hoa tím ngắt như càng tô đậm thêm nét duyên dáng của thành phố này.

Dòng sông Hương hiền hòa trong buổi hoàng hôn, ở phía xa là cầu Phú Xuân

Dọc theo bờ sông là công viên và lối đi dành cho khách bộ hành
Nếu như Hà Nội có sông Hồng nước đỏ phù sa, Sài Gòn có sông Sài Gòn tấp nập thuyền bè qua lại, thì Huế có dòng sông Hương hiền hòa thơ mộng. Có nhiều giả thuyết khác nhau về nguồn gốc con sông Hương. Tương truyền rằng ngày xưa, trên đường đi về phía Nam thì chúa Nguyễn Hoàng dừng chân nghỉ lại tại đồi Hà Khê. Đêm đến, ông nằm mơ thấy một bà lão tóc bạc phơ từ trên trời hiện xuống trao cho nén hương và dặn rằng cứ cầm lấy nén hương mà xuôi theo dòng sông về phía hạ lưu cho đến khi hương tàn thì hãy chọn đó làm nơi đóng đô thì cơ nghiệp đế vương sẽ được đời đời bền vững. Sáng hôm sau chúa Nguyễn Hoàng làm theo lời báo mộng, cho người thấp hương rồi đi dọc theo dòng sông về phía hạ lưu. Đến khi hương tàn thì đến chỗ có địa thế núi cao che chắn như một bức bình phong, rất phù hợp cho việc phòng thủ nên chúa Nguyễn Hoàng chọn nơi đó làm chỗ đóng đô và đặt tên là kinh thành Huế. Còn núi thì đặt tên là Ngự Bình và sông thì đặt tên là Hương Giang. Còn chỗ ngọn đồi chúa Nguyễn Hoàng nằm mộng thì ông cho xây chùa Thiên Mụ để cảm tạ bà lão đã ứng điềm trong giấc mơ. Lại có giả thuyết cho rằng người đầu tiên phát hiện ra mùi thơm của con sông này chính là công chúa Huyền Trân. Trong lúc theo thuyền hoa xuôi về xứ Chiêm Thành để làm vợ Chế Mân, vì tủi thân cho duyên phận éo le nên công chúa không cầm được nước mắt. Khi khoát nước sông để rửa mặt thì công chúa Huyền Trân mới nhận thấy mùi thơm thoang thoảng nên đặt tên con sông có mùi thơm này là Hương Giang. Lại cũng có giả thuyết mang tính khoa học hơn thì cho rằng thượng nguồn của sông Hương là hai dòng Tả Trạch và Hữu trạch chảy ngang qua vùng rừng núi bạt ngàn của dãy Trường Sơn có những loại hoa thơm mọc ở ven bờ. Những cánh hoa rụng xuống và trôi theo dòng nước mà về đến hạ nguồn mang theo cả mùi thơm của chúng. Còn khi tôi khi đi dọc theo con sông Hương thì cũng thử đánh hơi xem có đúng là sông Hương thơm thật không? Thế nhưng dù đã cố gắng hít lấy hít để nhưng tôi vẫn không phát hiện ra được mùi hương gì đặc biệt. Không biết là tại vì mấy hôm đó trời mưa ngâu suốt ngày cho nên bao nhiêu hương thơm từ dòng sông Hương đều bị nước mưa làm cho tan biến hết, hay là tại vì tôi bị nghẹt mũi từ mấy ngày trước đó mà chưa khỏi hẳn. Chưa biết mấy giả thuyết về con sông Hương thực hư ra sao hoặc có đúng là nước sông Hương thơm thật hay không? Thế nhưng chắc chắn là không ai chối cãi được vẻ đẹp hiền hòa thơ mộng của con sông Hương với dòng nước lững lờ trôi soi bóng hàng cây ở ven bờ xen lẫn với những lăng tẩm đền đài cổ kính thấp thoáng ở đàng xa.

Cầu Trường Tiền thơ mộng bên dòng sông Hương hiền hòa...
lại càng lung linh quyến rũ hơn khi màn đêm buông xuống

Nếu ai đã từng đến Huế rồi thì chắc là không thể không đi ngang qua cầu Trường Tiền. Đây là cây cầu bắt ngang qua sông Hương, nối liền hai phần phía Bắc và phía Nam của thành phố Huế. Có lẽ đặc điểm nổi bật nhất của cầu Trường Tiền làm cho nó không thể lẫn vào đâu được với các cây cầu khác là những nhịp cầu hình vòng cung của nó. Trước giờ tôi cứ tưởng cây cầu này phải rộng lắm, thật ra thì chiều ngang của nó chỉ vừa đủ rộng cho hai chiếc xe hơi chạy ngược chiều nhau, nhưng bù lại thì dọc hai bên thành cầu có lối đi riêng biệt dành cho khách bộ hành. Vào buổi tối thì khu vực dưới chân cầu Trường Tiền biến thành khu chợ đêm. Người ta dựng những sạp hàng dọc theo bờ sông Hương để bày bán quần áo và các mặt hàng thủ công mỹ nghệ.

Tháp Phước Duyên trước chùa Thiên Mụ
   
Cổng tam quan dẫn vào bên trong khuôn viên chùa

Khu chánh điện với những chậu cây kiểng trong sân chùa

Ngôi mộ tháp của các vị cố hòa thượng ở phía sau chùa

Cảnh chùa nhìn từ bên trong

Bến đò bên bờ sông Hương ở phía trước chùa

Khi nói đến những di tích lịch sử của Huế thì ngoài các lăng tẩm của các vị vua chúa ngày xưa thì không thể không nhắc đến những ngôi chùa cổ ở thành phố này. Chùa Thiên Mụ là một trong những ngôi chùa cổ nổi tiếng ở Huế mà tôi đã từng được biết đến qua sách báo từ rất lâu mà cho đến bây giờ mới có dịp đến thăm. Có lẽ hình ảnh quen thuộc nhất của chùa Thiên Mụ mà mọi người thường thấy trong các hình chụp hoặc phim ảnh là tháp Phước Duyên có hình lục lăng ở phía trước chùa. Thế nhưng có lẽ ít ai biết rằng ngoài ngọn tháp đó thì bên trong khuôn viên chùa Thiên Mụ còn có khu chánh điện, cổng tam quan và các điện thờ lớn nhỏ. Còn chung quanh chùa là một khu vườn rộng với nhiều cây cảnh được chăm sóc cắt tỉa cẩn thận. Được một lần đến thăm chùa Thiên Mụ, được nghe tiếng chuông chùa ngân nga vào buổi ban chiều, được đứng trước cổng chùa bên sườn đồi dõi mắt nhìn về bến đò bên dòng sông Hương hiền hòa thì mới cảm nhận được hết cái không gian trầm lắng thanh tịnh của ngôi chùa này.           

Chợ Đông Ba nhộn nhịp cảnh mua bán

Quang cảnh đường phố Huế  (đường Đinh Tiên Hoàng)

Còn về chuyện ẩm thực thì chắc chắn là mỗi người đều có một sở thích khác nhau, và nhất là cái thằng ăn cốt lấy no như tôi mà lại đi bình phẩm về các món ăn thì chắc là không được chính xác cho lắm. Tuy nhiên, theo ý tôi thì các món ăn Huế có vẻ như không ngon và phong phú bằng các món ăn ở trong Nam. Ngoại trừ một vài loại bánh đặc biệt của Huế được chế biến từ bột năng hay bột gạo như bánh bột lọc, bánh nậm, bánh khoái... còn thì hầu hết các món ăn khác thì hoặc là cay quá như món bún bò Huế, hoặc là lạt lẽo quá như món cơm hến chẳng hạn. Đến ngay cả món kẹo mè xững nổi tiếng của Huế mà tôi nhớ là ngày xưa ăn thấy sao mà ngon quá, còn bây giờ thử lại thì lại thấy nó chẳng có ngon lành gì cả. Không biết là tại kẹo bây giờ người ta làm không ngon bằng ngày xưa, hay là vì nay đã già rồi cho nên không còn hảo ngọt nữa chăng?

Gốc đa lặng lẽ bên dòng sông Ô Lâu (làng Phước Tích)

Phá Tam Giang mênh mông sóng nước dưới làn mưa phủ kín

Vẻ đẹp của Huế không kiêu sa lộng lẫy mà thanh lịch dịu dàng pha lẫn chút u hoài. Có lẽ chỉ một vài ngày ngắn ngủi thì không thể đủ để khám phá hết những cái đẹp cái hay của thành phố này. Một thành phố được thiên nhiên ưu đãi cho những phong cảnh thơ mộng hữu tình. Một thành phố mang nhiều dấu ấn một thời vàng son lẫy lừng của mảnh đất Thần Kinh. Một thành phố đã trải qua bao biết bao thăng trầm lịch sử nhưng vẫn luôn tràn đầy sức sống. Một thành phố để lại nhiều ấn tượng khó phai trong lòng người đến thăm. 

Nguyễn Tuấn Phương

(còn tiếp phần 3 - Thành Nội Và Các Lăng Tẩm)

Saturday, 5 April 2014

XE ĐẠP ƠI

Thông thường những hôm trời đẹp bố con tôi hay đạp xe đạp chung quanh khu phố chúng tôi ở, vừa có chút hoạt động thể thao, vừa có dịp cha con trò chuyện, vừa ngắm cảnh dân tình thế thái quanh xóm… Hôm đó đang chăm sóc mấy bụi hoa trước nhà, nhìn từ đàng xa  thấy thằng con mồ hôi nhễ nhại, tay dẫn chiếc xe đạp với cái lốp sau xẹp lép, thì ra cu cậu cán đinh không chạy được phải dắt bộ về. “Chuyện nhỏ như con thỏ” tôi trấn an thằng bé và hứa sẽ vá bánh xe cho nó trong phút chốc, sẳn trớn tôi huyênh hoang kể lại những kỷ niệm ngày xưa khi bằng tuổi của nó tôi có thể tháo ráp, sửa hay thay đổi phụ tùng cả chiếc xe rất thành thạo…

Thế nhưng khi bắt tay vào việc mới thấy không đơn giản chút nào, với kinh nghiệm bao nhiêu năm trước kia thì thực hành không là vấn đề, nhưng cái vấn đề ở đây là tìm đâu ra keo dán ruột xe? Tìm đâu ra cái ruột cũ để làm miếng vá? Chẳng lẻ cắt cái ruột bánh trước để vá bánh sau???  Hôm sau tôi ra Walmart và vài tiệm quanh nhà mà chẳng tài nào tìm ra phụ tùng vá xe, tức mình về nhà lên internet tìm được một tiệm chuyên bán xe đạp… Mặc dù tốn thời gian giải thích cho tên bán hàng  những món tôi cần tìm nhưng hắn vẫn ngạc nhiên ra phết vì chưa bao gìơ hắn nghe chuyện có thể vá đươc 1 chiếc bánh xe đạp như vậy (chắc chỉ có tại Việt Nam) nên phán một câu... bù trớt: “Xe đạp bị xì bánh thì mua cái bánh mới” và ra gía $20 dollars cho 1 cái ruột xe, nếu muốn hắn thay vào cho thì thêm $20 dollar nữa, vị chi chẳn tròn là $40…
“ Are you kidding me?” tôi tròn mắt hỏi hắn.
“ No, Sir.” cái thằng trả lời gọn bâng.
Trời đất, chỉ 1 cái lổ đinh nếu vá tại Việt Nam tôi đoán chỉ cở 1- 2 dollars, ngay cả chiếc xe này ngày trước tôi mua lúc On Sale chỉ tốn $70 nay nếu muốn thay một cái ruột xe phải trả tới $40??? Chuyện thiệt vô lý, chắc chỉ có ở Mỹ…


Nhớ ngày xưa đối với tụi mình có một chiếc xe đạp là cả một gia tài (có lẽ cũng có một số người chưa từng có dịp sở hữu lấy một chiếc). Bởi vì là một tài sản nên chúng tôi rất trân trọng và yêu quý, riêng bản thân tôi khi bố mẹ sắm cho 1 chiếc xe đạp cũ thì coi là  báu vật. Thời đó xe đạp không tốt và đẹp mã như bây gìơ, phụ tùng thì toàn ba thứ đồ dỏm, đạp xe ngoài đường mà trong bụng đánh lô tô, cứ sợ cán phải ổ gà thì cái sườn xe hay cái tay lái gãy đôi, võ ruột xì xẹp như cơm bửa, chưa kể những cái lặt vặt như con ốc vè, cái thắng có thể bung ra lúc nào, nhiều lúc siết mạnh tay là con ốc tuôn răng… phát bực… “Cái khó bó cái khôn” nhiều nhân tài xuất hiện, lắm phát minh ra đời. Ốc vè sút? Tháo luôn cả cái vè tạo ra dáng xe đạp Sport (mỗi hôm trời mưa sình bắn lên từ chân lên đầu). Thắng mất? Thì đưa luôn cả bàn chân vào giữa bánh và sườn xe làm bộ thắng mới ăn ra phết, xe xì lốp thì hầu như thằng nào cũng tự vá lấy trong chớp nhoáng, chưa kể cả những màn nối vá ruột xe, đắp vỏ, may talon… Đang chạy xe ngoài đường thấy 2 xe tông  nhau bánh xe cong vòng?  Dễ ợt, một thằng nhãy xuống dùng chân dẫm nhẹ lên cặp niền uốn bánh thẳng lại… chạy tiếp,  ngay cả những công đoạn tỉ mĩ hơn như lộn sên, thay bạc đạn, nhông líp... cũng tuốt tuồn tuột.  Vẫn còn nhớ những lúc muốn nâng đời cho chiếc xe đạp quý, tôi hay mua sơn, dùng bình xịt muỗi tự sơn lấy nhiều màu vừa ý, mua những decal bán dọc đường (Martin, Peugeot…) ong bướm, đèn xanh đỏ, tím vàng tân trang cho con ngựa cưng.  Nhớ lại thuở đó thằng Sơn có chiếc xe đạp chiến nhất, tụi tôi thay nhau chở trên sườn ngang tê cả 2 chân. Xe đạp lúc đó là gia tài, là của cải để khoe mẻ và đánh gía nhau, tôi nghiệp nhiều chiếc rất cà tàng, ra đường cứ lo âu xẹp lốp bể bánh không có tiền sửa, đi đâu xa cứ đắn đo “người thì có chí mà chẳng hiểu xe có bảo đảm hay không?”


Ngồi đây nhớ lại cái thuở hàn vi mà ngạc nhiên vì chẳng hiểu vì đâu mà tụi mình nhiều đứa khéo tay và thực dụng đến vậy? Thời thế tạo anh hùng, hầu như bất cứ đứa nào cũng tự mình sáng kiến lắm thứ để đời, so sánh với đám con cái tôi sau này không biết đóng nỗi một cây đinh, chưa biết nhìn loại đồng hồ chạy bằng kim (chỉ đọc bằng số như loại điện tử).  Nếu tổng hợp lại các phát minh, ứng xử thuở chúng ta ngày nào chắc sách Guinness lắm lúc phài chào thua…


Thơ thẩn mãi rồi đến lúc phải trở về với thực tại, làm sao tôi có thể vá được cái bánh xe cho thằng con bây gìơ đây? Chẳng lẻ vì 1 cái lổ thủng phải bỏ cả chiếc xe đạp? hoặc phải tốn 40 dollars cho cái ruột xe??? Tụi bây ơi, có đứa nào rãnh làm ơn gởi cho tao một bộ đồ nghề vá xe đạp…

LÊ BÁ TÀI  VIRGINIA, Apr 04, 2014

Cố Đô Huế - Phần 1

Nói về sở thích đi du lịch thì chắc là không ai giống ai. Người thì thích tìm đến những thành phố sầm uất tráng lệ để thưởng ngoạn những công trình kiến trúc nổi tiếng hay để tha hồ dạo phố và đi mua sắm. Kẻ thì thích tìm về những nơi hoang dã để được hòa mình với núi rừng và chiêm ngưỡng cảnh đẹp kỳ vĩ của thiên nhiên. Nhưng cho dù là sở thích du lịch của mỗi người có là gì đi nữa thì tựu chung, chúng cũng đều đem lại những khám phá thú vị và ấn tượng khó quên về nơi chốn mà người đó đã đến thăm. 

Trước giờ tôi ít có đi đâu xa, không những hồi còn ở bên nhà mà cả khi qua bên Úc này cũng vậy. Tuy ở bên này đã lâu rồi mà tôi vẫn chưa đi ra khỏi chỗ tiểu bang mình đang ở. Không phải là tôi không thích được đi thăm thú đó đây, thế nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện phải chuẩn bị hành lý và thu xếp các thứ cần thiết liên quan đến chuyến đi thì tôi lại thấy cái vườn ở sau nhà mình nó mới đẹp làm sao. Chỉ cần kéo cái ghế bố ra ngồi dưới gốc cây nhấm nháp ly trà và nghe chim hót trên cành hoặc nhìn mây bay trên trời mà trong lòng không vướng bận gì cả thì cũng như là đang ở thiên đàng rồi chứ chẳng cần phải đi đâu tìm cho nó xa.

Còn nếu kể ra những địa điểm du lịch ở Việt Nam thì chắc là phải cần đến một danh sách dài mới có thể liệt kê ra hết được, thế nhưng với thời gian hạn hẹp có vài ngày thì  chắc chắn là tôi không thể nào đến thăm viếng được nhiều chỗ một cách cho tường tận được. Cuối cùng thì tôi quyết định là sẽ đi Huế trong lần này. Nhưng tại sao lại là Huế chứ không phải là nơi nào khác? Lý do là vì trước giờ tôi được nghe nhắc đến Huế không biết bao nhiêu lần qua thi ca và tiểu thuyết. Huế của những chiếc nón bài thơ và tà áo dài tha thướt, Huế của sông Hương núi Ngự với phong cảnh thơ mộng hữu tình, Huế của những lăng tẩm đền đài rêu phong cổ kính và cả Huế của những trang sử đau thương tang tóc... Có lẽ tất cả ưu đãi của thiên nhiên, những tinh hoa của nền văn hoá và cả những dấu ấn của lịch sử đều cô đọng lại tại nơi này. Do đó nếu phải lựa chọn một chỗ để đến thăm thì tôi nghĩ Huế là nơi xứng đáng hơn cả. 

Đi Xe Lửa

Sau khi đã quyết định đi Huế rồi thì việc kế tiếp là phải tính xem là đi đến đó bằng cách nào? Từ Sài Gòn ra Huế cách xa nhau cả ngàn cây số cho nên phương tiện xe đò bị loại bỏ ngay từ đầu. Như vậy chỉ còn lại hai phương tiện di chuyển là máy bay hoặc xe lửa. 

Khởi hành từ ga Sài Gòn
Xét về thời gian và tiện lợi thì đi máy bay là lựa chọn hợp lý hơn cả, thế nhưng nếu đi bằng máy bay thì tôi sẽ chẳng thể nào nhìn thấy được phong cảnh ở dọc đường. Còn đi xe lửa thì tuy là không được tiện nghi và mất nhiều thời gian hơn đi máy bay rất nhiều, thế nhưng bù lại thì tôi lại được tha hồ quan sát phong cảnh ở dọc đường trong suốt cuộc hành trình. Hơn nữa, ra Huế lần này chỉ là để đi chơi cho nên tôi không cần phải đi đâu mà vội mà vàng và nếu làm một chuyến bụi đời bằng xe lửa thì chắc hẳn là cũng có cái thú riêng của nó. 

Xe lửa Sài Gòn - Huế
Một ga xép ở dọc đường
Theo lịch trình thì xe lửa khởi hành từ Sài Gòn lúc 9 giờ sáng và đến Huế vào khoảng 5 giờ sáng ngày hôm sau. Như vậy là tôi sẽ quan sát được phong cảnh dọc đường đoạn từ Sài Gòn đến Cam Ranh vào lúc ban ngày nhưng đoạn đường từ Cam Ranh đến Huế thì tôi sẽ chẳng thấy được gì ở bên ngoài cả vì lúc đó là vào buổi tối. Còn lúc quay trở về thì xe lửa khởi hành từ Huế vào 8 giờ sáng và về đến Sài Gòn vào khoảng 4 giờ sáng hôm sau. Tức là tôi sẽ thấy được phong cảnh từ Huế, kể cả đèo Hải Vân, cho đến Phan Rang. Cho nên trong cả hai lần đi và về thì chỉ trừ đoạn giữa từ Nha Trang đến Tuy Hòa là bị rơi vào ban đêm, chứ còn các đoạn đường còn lại thì tôi được tha hồ thưởng thức phong cảnh ở dọc đường.

Cảnh đồng lúa quen thuộc ở miền Nam
Cánh đồng trồng Thanh Long ở Bình Thuận

Xe lửa bắt đầu khởi hành từ ga Sài Gòn, tức là ga Hòa Hưng cũ, rồi chạy ngang các con đường trong nội thành với những căn nhà san sát chen chút nhau dọc theo hai bên đường rầy. Ra đến ngoại thành thì hình ảnh nhà cửa phố xá đông đúc được thay thế bằng những cánh đồng trồng lúa và hoa màu trải dài đến ngút tầm mắt. 

Phong cảnh núi đồi ở miền Trung
Con đường làng dẫn vào chân núi

Khi ra đến Phan Thiết thì quang cảnh đồng bằng với những cánh đồng lúa bạt ngàn lại được thay thế bằng những nương rẫy xen lẫn với các cánh rừng hoang cùng với những dãy đồi núi chập chùng thấp thoáng ở đàng xa. Cứ như thế, cảnh vật ở hai bên đường cứ luôn thay đổi tiếp nối nhau trải dài theo suốt cuộc hành trình. 

Miền quê thanh bình
Hoàng hôn trên miền đất lạ mang đến nỗi buồn man mác
Đến Nha Trang thì trời đã tối

Kể ra thì đi bằng xe lửa cũng có cái bất tiện của nó, thế nhưng bù lại thì tôi được tận hưởng cái thú du lịch rất là bình dân và cũng không kém phần thú vị. Đối với tôi thì được quan sát phong cảnh ở ven đường, được nghe tiếng bánh xe nhịp nhàng lăn trên đường rầy, được hít thở không khí trong lành của đồng nội, được đón làn gió mát rượi thổi ùa vào mặt... thì chỉ bao nhiêu thứ đó thôi cũng đủ làm tan biến đi những mệt mỏi trong suốt cuộc hành trình.

Cảnh đẹp như tranh vẽ của Huế
Đến Huế rồi!

Đèo Hải Vân

Trên đường đi ra Huế, lúc xe lửa chạy ngang qua đèo Hải Vân thì trời hãy còn tối cho nên tôi không thể thấy được quang cảnh ở bên ngoài. Thế nhưng bù lại thì lúc trở về Sài Gòn thì đoạn ngang qua đèo Hải Vân là vào buổi sáng cho nên tôi có thể thưởng thức được cảnh đẹp hùng vĩ của ngọn đèo nổi tiếng này. 

Bắt đầu đến đèo Hải Vân
Cảnh tượng hùng vĩ của đèo Hải Vân

Đoạn đường quanh co chạy ngang qua đèo Hải vân kéo dài hàng chục cây số với một bên là vách núi cheo leo hiểm trở còn bên kia là biển cả bao la với những con sóng bạc đầu. Chiếc xe lửa như một con sâu khổng lồ uốn lượn theo sườn núi cheo leo hiểm trở. Lúc thì nó ì ạch bò lên những con dốc cao chót vót băng ngang qua hẻm núi sâu. 

Núi cao và vực sâu
Sóng biển trắng xóa đập vào chân núi đá

Lúc thì nó lại đâm xuyên qua lòng núi trong những con đường hầm tối đen như mực. Có đoạn xe lửa băng qua những khu rừng hoang vu chằng chịt những dây leo bám chằng chịt vào những thân cây làm tôi có cảm tưởng như mình đang bị lạc vào chốn thâm sơn cùng cốc. 

Núi rừng và biển cả
Chui vào đường hầm

Có đoạn xe lửa chạy ngang những làng chài ở ven chân đèo với những chiếc thuyền chài thả neo đậu dọc theo bãi biển đẹp chẳng khác nào một bức tranh thủy mạc. 

Bức tranh thủy mạc
Một làng chài ở chân đèo

Phải được một lần đi ngang qua đèo Hải Vân thì mới tận mắt thấy được vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ của nó, một bên là vách núi uy nghi với mây mù giăng phủ, còn bên kia là biển cả mênh mông với những con sóng cuồn cuộn vỗ vào chân núi đá. 

Xa xa là eo biển Lăng Cô
Núi rừng hùng vĩ và biển cả mênh mông như hòa quyện lại với nhau để tạo thành vẻ đẹp độc nhất vô nhị của ngọn đèo Hải Vân. Chỉ hơi tiếc một điều là hôm đó bị mưa mù che phủ chứ nếu không thì chắc là phong cảnh ở ngọn đèo này còn phải đẹp hơn nhiều.   


Nguyễn Tuấn Phương

Friday, 21 March 2014

ĐẠI GIA QUY MÃ

Vào thập niên 80-90, người Việt mình vì muốn tìm kiếm một cuộc sống tươi đẹp hơn nơi xứ sở khác nên bằng mọi cách họ tìm cách xuất ngoại, thường bằng 2 cách: chính thức hoặc không chính thức. Không hợp thức như vượt biên bằng đường bộ, đường biển, còn đường hợp lệ thì theo các diện HO, bảo lãnh (còn gọi là ODP như là cựu nhân viên của các công sở Mỹ ngày trước, bố mẹ, anh chị em, chồng vợ bảo lãnh cho nhau…) Phong trào xuất cảnh rất rầm rộ trong các khoảng thời gian này, mọi người hầu như ai cũng vui mừng khi được lọt vào các diện trên, nhưng ngược lại cũng có 1 diện tuy cũng là ra đi để đoàn tụ nhưng chẳng ai mong đợi đó là cái diện “đoàn tụ... ông bà”.

Mấy mươi năm sau, cuộc sống người Việt mình tại quê hương có phần đỡ khổ hơn, sự đi lại thăm viếng 2 bên dễ dàng, tiện lợi rất nhiều. Người Việt khắp nơi trên thế giới trở về thăm lại quê nhà, người thân… “Bánh ích đi, bánh qui trở lại”, có người về thì cũng có kẻ qua thăm cho công bình (dân Việt mình là vậy) có một số sang du học, du lịch, công tác… Những điều mà không ai mường tượng mấy chục năm trước, nay lại xảy ra thiệt là ngoạn mục…

Tuần vừa rồi vợ chồng tôi có dịp đón tiếp một thằng bạn nối khố ngày nào, cái thằng nổi lềnh phềnh rất tai tiếng của gia đình 12a4 ngày xưa. Hắn đã làm 1 cú đột phá mà tôi nghĩ chưa có ai trong đám tụi mình phá nỗi cú kỷ lục này: Sang chơi bên Mỹ vỏn vẹn trong 4 ngày… (chỉ hơi dài hơn thời gian mấy bà đi chợ chút xíu) đó là cái thằng có biệt danh “ Nam Vố”. Bởi thế mới có cái tựa đề là “Đại Gia Quy Mã” (qua Mỹ), thiệt là đúng chỉ có đại gia mới  dám chơi vậy chớ...

Đại gia Nam Vố tháp tùng theo cả đoàn sang từ Việt Nam lên tới cả trăm mạng (chưa bao gìơ thấy có cả nhóm Việt Nam đông tới như vậy), hắn đặt chân lên New York tham quan cho biết Nữ thần Tự do, phố Wall... Thêm 1 ngày dong duỗi qua các tiểu bang New Jersey, Pennsylvania, Delaware… Cho tới chiều thứ năm 03/13 hắn đến Eden Center (thủ đô của người Việt vùng Washington DC). Cùng với tôi ra đón nó có thêm thằng Long Lai và Ngọc Uyển, chắc có 1 số bạn vẫn còn nhớ tới Tôn Nữ Ngọc Uyển học chung với tụi mình từ lớp 6 tới lớp 9. Bây gìơ cô ta là 1 thương gia, chủ nhiều dãy nhà hàng tại vùng Virginia. Hôm đó tụi này có 1 buổi ăn tối tại chính nhà hàng của  Ngọc Uyển (các bạn thấy trong hình nhà hàng rất đẹp và trang trí rất sang trọng).  Điểm nhận xét về thằng bạn sau nhiều năm xa cách là hắn ta vẫn nhiệt tình và ồn ào như ngày nào, cái bụng phì nhiêu, gương mặt phè phởn chứng tỏ cuộc đời chiêu đãi nó nhiều buổi nhậu xả láng. Mừng cho bè bạn ăn nên làm ra, đúng là ông bà mình ngày xưa có nói “qua cơn bỉ cực tới hồi thái lai”. Nhưng có 1 điều khá ngạc nhiên là hổng ngờ thằng bạn sau bao nhiêu năm hổng gặp, bây giờ ở đâu tự nhiên có sức cuốn hút, quyến rũ chi đó mà chắc chỉ có "phái" của tụi nó nhận ra mí nhau, bằng chứng tôi gặp thằng Long Lai thường  xuyên bên này thấy nó cũng đường đường chính chính là nam nhi công tử mà khi thằng Nam Vố xuất hiện, hắn tự nhiên huyên thuyên ôm mặt bá vai tâm sự đủ điều, bịn rịn không rời khiến tôi phải hối thúc năm lần bảy lượt hai thằng mới chịu tách nhau ra để tôi đón về nhà, đến khi chia tay vẫn không quên hẹn hò bắt tôi phải chở ra cho 2 đứa ăn sáng hôm sau.

Thằng Nam ở chơi chỉ được 1 ngày, nhưng cả 1 ngày tui này phải dong duổi trên xe di chuyển từ siêu thị này tới khu shopping khác, cái thằng xem thế mà rất có hiếu với vợ con, đi chơi xa, không có nhiều thời gìơ nhưng vẫn quyết tâm thực hiện hoàn tất công việc mua sắm cho gia đình, may mắn cho hắn hôm đó trời không có tuyết (sau hôm hắn về VN thì tuyết lại đổ) nhưng hắn vẫn thấm thía được cái lạnh xứ tôi. Khỏi phải nói 2 thằng gặp lại mừng thế nào, thời gian tán dóc hầu như trên xe, gói gọn trong 1 ngày nhưng là bao nhiêu dồn nén sau mấy chục năm, bao nhiêu danh từ lỗ mãng, cô hồn ngày xưa quen dùng bị ức chế chẳng được xử dụng lâu nay, bây giờ được phang ra xả láng, tổng cộng hơn hai muơi năm qua, hai cái chữ “mày tao” tôi xài không nhiều bằng trong cái ngày hôm ấy, thiệt là đã. Mọi người đều biết cái nhóm phá  phách chúng tôi ngày nào khi còn đi học, thân và hiểu nhau hơn cả anh em ruột, xa cách lâu ngày nay gặp lại thì mới lòi ra cái bản mặt lỗ mãng xưa kia mà chỉ có chúng tôi mới cảm thấy hài lòng và thoải mái, thôi thì đủ chuyện trời, chuyện biển, chuyện ngày xưa, chuyện ngày nay, chuyện mình chuyện thiên hạ, khen người này, góp chuyện người khác, nhắc lại những ân oán giang hồ với bạn bè ngày nào… Hôm đó trong đám có ai nháy mắt, ù tai ráng chịu…

Đúng là một chuyện hy hữu khi có một người bạn xa cách bao nhiêu năm đến thăm, cái thằng Đại Gia này xem ra vẫn còn ngang tàng lắm, nhờ qua hắn mà tôi biết thêm được tin tức quê nhà, tin tức bè bạn.  Mừng khi thấy được hắn ta đã ngẩng mặt lên được với đời, mừng vì thấy được mối liên lạc với bạn bè thông thương, hy vọng tương lai còn có nhiều dịp tiếp đón nhiều nhiều đại gia, địa chủ, bè bạn ngày xưa thân ái...

LÊ BÁ TÀI, Virginia Mar 20, 2014.