Wednesday, 18 February 2015

TIN VUI LIÊN LỤC ĐỊA

Hôm vừa qua trong buổi họp lớp, được sự ủy nhiệm của Trọng Anh, nay xin thông báo với bạn bè khắp xứ. Ngày 30-1-2015 Trọng Anh vừa nhận chức ‘ Bố vợ  của Mỹ ‘ (USA 100%), và hiện nay cô dâu đã theo chồng về Cali xứ Mẽo. Trong chuyện này, Trọng Anh cũng xin lỗi với tất cả mọi người vì điều kiện hạn chế nên không thể mời được bạn bè gần xa về tham dự, hôm ấy chỉ có Chiến và mình xem như là đại diện.



Tiếc rằng Trọng Anh không lưu được file hình ảnh nào trong hôn lể của cháu, mà chỉ lưu 1 file mp4 trên đĩa DVD, hôm ấy cũng bận rộn và không chuẩn bị trước nên mình cũng không mượn được để tách vài hình ảnh để gởi lên cho các bạn cùng xem.

Nghe thiên hạ đồn rằng :
Cali đi dễ khó về
Trai đi có vợ, gái về thêm con

Mong là được như vậy để Trọng Anh thêm 1 lần nữa được lên chức “ ông ngoại “. Mừng cho gia đình 12A4 thêm được 1 chàng rể phương xa.

Dương Quang Thảo

Thursday, 12 February 2015

Tin Vịt


Xin cải chính ngay rằng đây không phải là tin thuộc loại cá tháng Tư, mà là hoàn toàn có thật một trăm phần trăm. Đó là tin bà Khanh nhà mình vừa mới lặn lội đến Melbourne. Thật ra thì hai vợ chồng Khanh và Mark đến Úc cũng đã được mấy tuần rồi, hai người dành vài ngày đầu để viếng thăm thành phố Sydney, sau đó mới qua tiểu bang Nam Úc, rồi Tasmania và cuối cùng thì mới đến Melbourne.

Tụi tôi hẹn gặp nhau trong hai ngày trong thời gian Khanh có măt ở Melbourne. Tất nhiên là tụi tôi có rủ rê cả bà Ngọc gầy nữa nhưng khổ nỗi bà ấy cầm tinh con ve nên không có thói quen để dành, có bao nhiêu ngày phép thì đã nướng hết sạch sành sanh từ hồi nào rồi chứ chẳng chịu "save the last dance" để mà họp mặt với tụi tôi lần này. Thế nhưng bù vào đó đã có ông Mỹ nhà mình khi được tin mật báo, tuy không phải là vào ngày cuối tuần nhưng cũng ham vui thức đến hơn 10 giờ đêm bên Cali (tức là 5 giờ chiều ở Melbourne) để hangout chit chat với tụi này. Còn bà Ngọc gầy đến giờ chót thì cũng ráng lò mò tìm cách vào Google hangout với tụi này được một lúc.

Đang lúc hăng say chit chat thì ông Mỹ mới nhắc khéo là có làm món gì đãi bà Khanh không là bởi vì "Khách đến nhà không gà cũng vịt". Thế nhưng trong trường hợp này món vịt phải tuyệt đối cấm kỵ, vì lý do gì thì chắc là mọi người cũng đã rõ (cấm cười), mà thay vào đó là món kangaroo, món mà chỉ mỗi cái xứ miệt dưới này mới có mà thôi. Con kangaroo chỉ toàn ăn cỏ lại nhảy tưng tưng cả ngày ở ngoài đồng cho nên thịt nó săn chắc và ít cholesterol hơn thịt bò Đại Hàn nuôi trong chuồng như Huy và đồng bọn bên Cali đã từng ra sức quảng cáo trước đây. Thế cho nên bạn nào vẫn còn đang chần chừ thì hãy cứ khăn gói đến Úc một lần để nếm thử món kangaroo barbecue xem mùi vị nó ngon dở ra sao cho biết.

Tôi không nhớ rõ là gặp Khanh lần cuối là hồi năm nào, chỉ nhớ là sau khi học xong lớp 12 vài năm thì thỉnh thoảng vẫn còn gặp nhau, như trong tấm hình chụp hồi năm 1985, lúc cả nhóm đi chơi ở hồ Con Rùa ở trong mục "Hình Ảnh Ngày Xưa". Bây giờ ngồi lại, đứa nào cũng năm bó hết cả rồi, mới thấy thời gian qua thật là mau. Bạn bè sau gần ba mươi năm lưu lạc ở nước ngoài mà vẫn còn cơ hội họp mặt như thế này thì quả thật là hiếm hoi. Khanh thì vẫn giống như hồi thời còn đi học, từ vóc dáng đến tính tình, tức là vẫn kiểu tóc ngắn, cũng vẫn cái tật ăn nói huyên thuyên không biết mệt.

Nhớ lại thời còn đi học cấp 2 ở trường Khởi Nghĩa rồi qua đến cả cấp 3 ở trường Phú Nhuận nữa, cũng vì cái tật ồn ào cho nên bà Khanh thường là mục tiêu chọc phá của bọn con trai mà trong đó có cả tôi nữa, vậy mà bây giờ nhắc lại thì bà Khanh bảo rằng bả không còn nhớ gì hết. Không biết ai sao chứ còn tôi thì thù dai lắm, chẳng hạn như chuyện thằng Vĩnh ngày xưa hái trộm mận bên vườn nhà tôi ra sao, tôi vẫn còn nhớ như in (thằng Vĩnh có nghe rõ chưa hử?). Ngoài ra tụi tôi cũng nhắc lại khoảng thời gian sau khi học xong cấp 3 vì đây chính là giai đoạn hầu hết bạn bè trong lớp bắt đầu phân tán tản lạc khắp nơi nên không còn giữ liên lạc với nhau nữa. Mỗi đứa một hoàn cảnh riêng, dò dẫm lần bước theo con đường của số phần. Đứa thì đi học, đi làm, hay là không làm gì cả, hoặc đi tìm đường cứu... cái thân. Cũng như những lần gặp lại bạn bè trước kia, tụi tôi lại nhắc đến những kỷ niệm hồi còn đi học. Mỗi lần như vậy tôi như được quay trở về với những ký ức của ngày xưa, những khoảnh khắc tuy ngắn ngủi nhưng thật quý giá.

Qua ngày hôm sau thì cả bọn hẹn nhau đi dạo chơi lanh quanh trong thành phố Melbourne cũng tương tự như lần gặp Ngọc và Phúc trước đây. Chỉ tiếc là lần này không có bà Ngọc gầy nên cả bọn không hội đủ tiêu chuẩn "ăn theo" để mà được ăn thả giàn chầu phở miễn phí như lần trước. Thật tình mà nói, tụi tôi nhớ bà Ngọc gầy thì ít nhưng nhớ món phở nổi tiếng của ông anh bà Ngọc thì nhiều. Không gặp bà Ngọc thì cũng chẳng hề gì, thế nhưng cái vụ ăn phở lần này thì tụi tôi nhất quyết không thể bỏ qua được. Muốn ăn thì phải lăn vào bếp. Nếu như không có bà Ngọc gầy dìu dắt thì tụi này phải tạo ra sự kiện bằng cách tự mò đến tiệm phở rồi giơ mấy cái mặt mo ra mà tự giới thiệu là những người bạn cũ rất ư là "thân thiết" của bà Ngọc trước kia. May cho tụi tôi hôm đó có anh Tường, là anh của Ngọc, đang có mặt ở cửa tiệm cho nên cả bọn không bị nhân viên trong tiệm đá đít ra đường mà được anh Tường ngồi tiếp chuyện một cách rất vui vẻ rồi kêu dọn ra ê hề nào là phở, rồi bún bò Huế, kèm luôn cả cafe sữa đá tráng miệng nữa. Như vậy là kế hoạch của tụi tôi coi như đã đã thành công ngoài sự mong đợi và cũng nhờ vậy mà tụi tôi có đủ năng lượng để mà tiếp tục đi lòng vòng cho đến chiều.      

Riêng bà Khanh qua đây lần này hăm hở dự tính là sẽ phơi nắng tắm biển đã đời, cho bỏ cái khí hậu giá rét ở bên Đức. Thế nhưng lạ lùng thay, không biết do ngẫu nhiên hay là tại các ông các bà trong lớp mình ai cũng nặng bóng vía cả cho nên mỗi lần có vị nào ghé qua đây, nếu không có chuyện xe cộ húc nhau ở ngoài đường thì thời tiết cũng bị xáo trộn lung tung cả lên. Bằng chứng là mới hồi tháng trước đây thôi, tuy mùa hè chỉ mới bắt đầu mà có hôm nhiệt độ đã lên đến gần 40 độ C làm bà con cứ tưởng mùa hè năm nay sẽ nóng bức hơn mọi năm. Thế nhưng từ lúc bà Khanh đặt chân đến Úc thì thời tiết bổng trở nên lạnh giá bất thường, nhiệt độ cứ liên tục xuống thấp, có hôm dưới 20 độ, tức là rất không bình thường cho mùa hè ở đây. Mà lạnh như thế thì làm sao bà Khanh nhà mình phơi nắng với tắm biển được chứ? Chỉ đến mấy ngày cuối trong chuyến đi, khi bà Khanh đến Melbourne thì nhiệt độ mới trở lại mức bình thường của nó vào mùa hè tức là khoảng 30 độ. Chắc là vì sau mấy tuần ở bên Úc thì cái băng giá ban đầu mà bà Khanh mang theo từ Đức qua đã tan biến đi dần hay chăng?

Nước Úc đất rộng người thưa, khí hậu ôn hòa, lại có nhiều cảnh đẹp. Hơn nữa tiền Úc lúc này lại đang rớt giá thê thảm, nếu như khoảng một hai năm trước đây tiền Úc còn ngang ngữa với tiền Mỹ, thì một Úc kim bây giờ chỉ đổi được chưa tới 80 xu Mỹ kim. Thường thì ở đời lắm chuyện tréo cẳng ngỗng, đôi khi cái sự buồn rầu của người này lại là cái niềm hân hoan của kẻ khác. Trong lúc dân Úc đang âu sầu vì mỗi lần đi du lịch ở nước ngoài hay là mua sắm hàng hóa trên eBay thì phải trả nhiều tiền hơn, thì  khách du lịch ngoại quốc lại đang hăm hở kéo nhau đến Úc, bởi vì các thứ dịch vụ và hàng hóa ở đây bỗng trở nên "rẻ" hơn so với trước kia. Có thiên thời hay nhân hòa hay không thì chưa rõ, thế nhưng "địa" thì chắc chắn là đang có "lợi" rồi đấy. Thế cho nên các bạn nào đang có ý định đến các nước khác để du lịch thì hãy tạm gác lại mà nắm bắt thời cơ dành ưu tiên đến viếng thăm cái xứ Kangaroo này trước cái đã.

Nguyễn Tuấn Phương



Đang lựa bánh ở tiệm bánh mì.

Có thực mới vực được đạo.

Chụp chung ở bến tàu.

Hai nàng cũng chụp chung một tấm làm kỹ nghệ.

Cũng là chổ chụp chung với Ngọc và Phúc lần trước.

Vẫn là chỗ chụp với vợ chồng Ngọc gây lần trước.

Chỉ khác là đang mùa hè nên cây lá xanh tươi hơn.

Ngồi nghỉ chân một chút vì đi hết nổi rồi.

Thế nào Phúc còm sẽ lại phàn nàn là sao có mỗi một chỗ mà cứ chụp hoài.

Đi tắm biển.

Chit chat với Ngọc gầy.

Và có cả ông Mỹ nữa.

Oz style babercue.

Đông đủ cả nhà.

Chụp hình lưu niệm.

Phía trước nhà quốc hội.

Dàn nhạc chuông.

Chim bay, cò bay...

Trước đài tưởng niệm. Phúc còm sẽ gào lên là biết rồi, khổ lắm, chụp mãi.

Chụp hình mà bả cũng có chịu đứng yên giùm cho đâu?

Trời nắng chang chang nhưng cũng ráng nhe răng mà cười.

Đi chơi trong công viên.

Đang chờ xe tram.

Ngồi hóng mát nghỉ mệt một chút...

Lại tiếp tục đi.
Đón xe lửa đi ăn phở lại nhớ Phúc còm lần trước cũng ngồi chờ ở đây.

Tới luôn bác tài.
Đang khoái chí vì máy lạnh trong xe lửa mát quá.

Tiệm phở đây rồi.

Được anh Tường đãi một chầu phở ngon lành.
Lại tiếp tục lên đường sau khi đã đỗ đầy xăng.

Cười tươi cứ như hoa.

Hết đi nổi nữa rồi.

Nhưng cũng ráng...

Chụp thêm vài tấm hình cuối cùng trước lúc chia tay.

Saturday, 3 January 2015

TIN VUI ĐẦU NĂM

Theo thông lệ cứ vào ngày đầu năm tui có cái tật bắt phone lên đầu tiên là chúc tết ông bà cha mẹ, anh chị em bên Mỹ, bên Việt, nơi phương Đông, tận trời Tây…. Sau đó cứ theo thứ tự lớn nhỏ từ hàng xóm bên này đến mấy thằng nối khố ngày xưa ở trong nước  (như thằng Thảo mốc, thằng Nam vố..) kéo dài tới bên xứ Mỹ (Thành cận, thằng Long lai..)…. Cho tới khi bấm cái số phone bên San Jose, nghe đầu dây bên kia giọng cái thằng  Vĩnh Bùi run cầm cập, nói năng cà lăm chữ được chữ mất… Cứ tưởng cái thằng gìa này đầu năm xui xẻo để mấy con virus cúm xâm nhập hay bắt chước bõm bẽm nhai trầu cho giống mấy ông bà gìa ngày xưa.., Dè đâu cu cậu đang kể công nhờ tài nghệ của cậu nên vợ vừa mới bễ bầu sãn sanh cho nhân loại một thằng cu cho thêm vẽ vang dân tộc.  Kỳ này Cu tý nhĩnh hơn cái Tũn lần rồi  (6 bl.2) mẹ tròn con vuông. Cu Tèo mang họ bố với cái first Name là Vinci.


“I’m proud of you, Bro”.  Trong đám bạn bè ngày xưa đứa nào cũng tưởng mình là vô địch thiên hạ, “ngựa non háu đá” ‘dân chơi bất cần thân thể” rước dzợ dzề  là sản xuất liền tù tì, chỉ sau vài năm gác kiếm… nằm thở dốc.  Ngày nay mới biết mèo nào cắn miễu nào, tao thách tụi bây có đứa nào máy móc chạy ngon lành như thằng Vĩnh này hông?  Thế mới biết đồ cổ có cái gía trị của đồ cổ.  Hàng tốt hay không là ở cái… độ bền

*Tui phục thằng Vĩnh có cái bãn lĩnh riêng của loại “hàng tồn kho” đánh đâu thắng đó, muốn cái Tũn có cái Tũn, muốn Cu Tèo có Cu Tèo, năm nay nhờ gía xăng cộ qúa rẽ, hắn mạnh dạn nhấn ga hết cở đầu năm nạp nhiên liệu cuối năm có…xe con để bồng.  Nghe tin mừng của nó mà cảm thấy hơi nhột nhột trong lòng vì biết mình chẳng bì được với hắn, biết mình đang trong cái ngưỡng “Lực bất tòng tâm. Trên bảo dưới không nghe”… Cái thằng thấy dzậy mà …hổng phải dzậy .

*Tui nễ thằng Vĩnh vì dám nghĩ dám làm "vì tương lai con em chúng ta” ráng sãn xuất cho đủ nếp tẻ cho con cái có chị có em.  Nễ thằng Vĩnh vì rất chìu vợ, vợ muốn thì chồng chìu, bất kể ngày đêm, có bao nhiu bi bấy nhiu, thế mới biết “đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn”. Thế mới biết “gừng càng gìa càng cay” hàng củ chứ chưa bao gìơ…gỉ sét.

*Tui lo cho thằng Vĩnh vì mai mốt tay bế tay bồng, đi đâu kệ nệ tã sữa, con réo con đòi, bón cơm, giặt gỉu hết xí quách, về nhà vợ cứ ngúng nguẩy cười duyên thì thiệt…sức voi nào chịu thấu, hở trời? Thiệt  xót xa cho cái thằng bạn gìa, phen này đứa nào thương nó mau mau tìm vài toa thuốc Minh Mạng, mật gấu, nhung hươu…cứu vớt cái đời giai cho nó với. 
    “Hai tay hai đứa con thơ
     Vợ thì ở nhà, lại đòi….tòm tem”

*Tui xót cho nó vì kể từ giờ này con trâu Vĩnh Bùi tha hồ mà hì hụp kéo cày cả đồng cạn lẫn đồng sâu, tôi nghiệp cái xác ve của khứa ráng mà lặn lội ngoài bờ ao, đường còn dài lắm em ơi, hổng biết cái ngày em tập cho con em lái xe em có cần phải chống gậy mà ngóng theo hay không?  Nói vậy thôi “trời sinh voi, sinh cỏ” mờ, đã là “dân chơi thì hổng sợ… mưa rơi”.


*Nhưng tui thiệt mừng cho cái thằng nối khố này vì gìơ đây nó chứng minh đươc cái bản lĩnh đáng tự hào, chậm mà chắc, xe nhiều miles mà chạy còn mướt chán, nó cũng làm tui được dịp dựa hơi,  hôm qua lúc báo tin cho vợ tui là thằng Vĩnh sinh con trai, tui còn ráng ưởn ngực phang đại một câu: “Mấy bà đừng tưởng tụi tui là hàng out of date, thấy dzậy chứ khi cần là tới đâu cũng tới hết, bạn tui như dzậy thì tui cũng hổng kém đâu…” Bả nghe xong chỉ ngún nguẩy chả thèm bàn luận gì… tui đoán bả chẳng tin chút nào.   Mừng vì thằng Vĩnh lần này nặn ra được thằng Cu là cái thằng cháu trai đầu tiên cho bên gia đình nó, mọi người rất mong chờ, bố Vĩnh khoái tỉ vì từ đây có người mang cho nó cái họ Bùi, có người mai mốt còn biết bàn luận khi coi football . Lần này có cả bố mẹ vợ bên Việt Nam sang trông cháu cho, cả nhà xúm xít phụ giúp… Đúng thiệt là …cháu ông trời.


Nhìn mấy tấm hình mấy đứa nhỏ con nó thiệt dễ thương hết sức, chị em gì mà ú nụ, thằng Vĩnh thấy vậy mà hên thiệt, gia đình đề huề, nếp tẻ đầy đủ “mai mốt có dịp tao phải mượn mấy cuốn sách bí kíp của mày, chẳng hiểu máy móc mày tu sửa ở đâu mà bon bon trên highway ngon lành dzậy???”

Xin chúc mừng, chúc mừng vợ chồng nhà Cu Vĩnh, chào đón Cu junior  Vinci Bùi.  Thế là đất Mỹ này có thêm một thành viên, xã hôi thêm một nhân khẩu và gia đình thằng bạn gìa thêm một niềm vui to lớn… “you’re the best, man”.
    “Dù ai nói ngã, nói nghiêng
     Lòng ta vẫn quyết làm liền đứa (thứ) ba??”
                                     
LÊ  BÁ  TÀI,   Viginia Jan, 02, 2015


Tuesday, 16 December 2014

Mùa Thu

Bên đây bây gìơ là mùa Đông lạnh ngắt, nhưng vì tin tức lúc này chạy chậm chạp qúa nên hôm nay xin trình làng vài tấm hình chụp hồi mùa thu tại Washington DC ở nhà quốc hội (Capital Hill,) Washington Monument và Skyline Dr...

Lê Bá Tài